Đế Đô Tinh, khu khảo hạch thực chiến của Học viện Liên bang Đệ Nhị.
Hạ Nhược choàng tỉnh trong cơn choáng váng. Cô còn chưa kịp nhìn rõ xung quanh, vừa ngẩng đầu đã thấy năm con dã thú to đến mức vô lý đang cào chân sau, chuẩn bị lao thẳng về phía mình.
"Shh...!"
Đồng tử cô co rút lại, cảm giác nguy hiểm lập tức bao trùm toàn thân.
Cô muốn tránh đi, nhưng lại phát hiện cơ thể mềm nhũn, yếu đến mức cử động thôi cũng khó, đừng nói là đứng dậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn bầy heo rừng hung hãn lao tới.
Đúng lúc đó, một mũi tên phát sáng từ bên sườn lao đến, liên tiếp xuyên thủng cả năm con dã thú.
Thiếu niên ấy có dung mạo tuấn mỹ, toàn thân tỏa ra vẻ ngông cuồng phóng túng. Đôi mắt hoa đào vừa như vô tình vừa như lạnh nhạt đang nhàn nhạt nhìn cô.
Hạ Nhược vừa định mở miệng thì đầu óc đột nhiên như muốn nổ tung, từng mảng ký ức vỡ vụn ập vào não.
Biến cố đến quá nhanh, cô chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, bất cứ lúc nào cũng có thể ngất lịm.
Nguy hiểm vẫn chưa tan, cô cắn mạnh đầu lưỡi, ép bản thân giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng. Trong mắt lóe lên một ý chí kiên cường và khát vọng sinh tồn mãnh liệt.
Thiếu niên vốn định bước qua rồi đi luôn, nhưng vô tình lại bị ánh mắt đó làm cho xúc động, bước chân đang tiến về trước lại lùi một nhịp. Anh nửa ngồi xuống trước mặt cô.
Anh đưa ngón trỏ khẽ nâng cằm Hạ Nhược lên, buộc cô đối diện mình, giọng ngông nghênh hỏi:
"Không muốn chết?"
Hạ Nhược lại cắn đầu lưỡi, mùi máu tanh lan khắp khoang miệng giúp cô tỉnh táo thêm một chút. Cô khàn giọng phun ra hai chữ:
"Không muốn."
Ánh mắt thiếu niên dời xuống chiếc phù hiệu gài trước ngực cô.
"Hệ hậu cần, Hạ Nhược." Anh đọc chữ trên đó, khóe mày hơi nhướng lên, ý cười mang vẻ trêu chọc: "Thì ra là cô."
Anh lấy từ balo ra một bình xịt, xịt lên vết thương trên người cô, máu lập tức được cầm lại.
Sau đó lại rút một ống dược tề đặt cạnh cô:
"Sống được hay không... phải xem bản thân cô."
Nói xong, không đợi cô mở lời, thiếu niên dứt khoát đứng dậy bỏ đi, chỉ để lại một cái bóng lưng lạnh lùng cho đến khi khuất hẳn.
Hạ Nhược thở phào. Chỉ cần cho cô một chút thời gian hồi phục là đủ rồi.
Cô đến từ thế kỷ 21, không chỉ là một tu sĩ của gia tộc ẩn thế, mà còn là một luyện đan sư y thuật cao minh, thiên phú xuất chúng, khứu giác cực nhạy với hương liệu và dược phẩm.
Cô ngửi thấy trên quần áo mình có một mùi hương rất nhạt, mùi hương này lại có sức hấp dẫn chết người với dã thú.
Điều đó có nghĩa là chủ nhân của cơ thể này không phải bị nạn ngoài ý muốn, mà là dính vào một vụ mưu sát có chủ đích.
Những mảnh ký ức điên cuồng tràn vào cuối cùng cũng dần ghép lại. Trong đầu cô xuất hiện một đoạn ký ức và cảm xúc vốn không thuộc về mình.
Cô nhắm mắt, vừa hồi phục vừa sắp xếp trí nhớ.
Đây là một thế giới tương lai cô chưa từng biết đến – nơi cả tu luyện và khoa học kỹ thuật cùng tồn tại, con người chia thành dị năng giả và người thường.
Chủ nhân của cơ thể này cũng tên Hạ Nhược, trước kia là dị năng giả, bây giờ tính là người thường, đang theo học ở Học viện Liên bang Đệ Nhị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







