Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Ta Phải Làm Học Thần Chương 3: Diễn Kịch Ấy Hả? Ai Mà Chẳng Biết!

Cài Đặt

Chương 3: Diễn Kịch Ấy Hả? Ai Mà Chẳng Biết!

Hạ Nhược dám khẳng định, hai người kia chắc chắn biết rõ chuyện mình bị đàn thú truy đuổi rơi xuống núi. Chẳng qua bọn họ không ngờ cô còn sống mà thôi.

Cô thản nhiên đáp:

“Lúc đó tôi bị dã thú rượt ngã xuống núi, may mắn mạng lớn nên chưa chết. Sợ hai người lo nên tôi vội tìm đến đây.”

Diễn kịch ấy hả? Ai mà chẳng biết!

Ngược lại, cô càng muốn xem thử, xem kế tiếp hai người này có còn giở trò cũ để đối phó với mình hay không. Nếu dám lặp lại, thì tự rước lấy quả báo. Mà cho dù không thì cô cũng chẳng thiếu cách để dạy dỗ bọn họ.

Vinh Mộng cười nói:

“Cậu không sao thì tốt rồi. Giờ chỉ còn một ngày rưỡi, trên đường chắc chắn vẫn còn nhiều chướng ngại mà trường tạo ra, chúng ta mau lên đường thôi.”

“Được!” – Hạ Nhược khẽ gật đầu.

Suốt dọc đường, Vinh Mộng và Chúc Giai Hoa vẫn trò chuyện với cô như bình thường.

“Hạ Nhược này, cậu thay quần áo rồi à?” – Chúc Giai Hoa như buột miệng hỏi.

Hạ Nhược đáp:

“Ừ. Bộ hôm qua khi ngã xuống núi rách hết rồi. May mà trong không gian tôi còn để sẵn mấy bộ dự phòng.”

Đồng phục của Học viện Đệ Nhị đều là hàng đặt may riêng, gồm ba bộ: đen, trắng và xanh lam. Hôm nay Hạ Nhược mặc bộ màu đen.

Nói đến chuyện này, trong lòng Chúc Giai Hoa và Vinh Mộng không nhịn được dấy lên sự ghen tị, đồng thời lại cười trên nỗi đau của người khác.

Bởi trước kia, Hạ Nhược không chỉ là thiên tài sở hữu song hệ dị năng và tinh thần lực cấp S, mà cô còn là một mỹ nhân có dung mạo tinh xảo, gia thế không tầm thường, các nam sinh trong trường theo đuổi có thể xếp thành hàng dài.

Nhưng kể từ khi tướng quân Hạ tử trận, tinh thần lực lẫn thể chất của Hạ Nhược lại đột ngột sa sút. Đám nam sinh từng vây quanh cô lần lượt bỏ đi, còn sót lại thì cũng chỉ có ý muốn vui chơi qua đường.

Hiện tại, dù ở nhà họ Hạ hay ở trong trường, Hạ Nhược đều là từ vị trí cao cao tại thượng rơi thẳng xuống đáy, trở thành kẻ đáng thương yếu ớt được hai người họ bố thí mới có thể miễn cưỡng tham gia được khảo hạch.

Ngày trước bọn họ ghen tị với Hạ Nhược bao nhiêu thì bây giờ trong lòng lại càng hả hê bấy nhiêu.

Hạ Nhược vẫn cười, ánh mắt lại lạnh như băng:

“Cảm ơn vì lời khen.”

Đúng lúc này, Vinh Mộng lấy từ ba lô ra một ống dịch dinh dưỡng đưa cho cô:

“Chúng ta nghỉ chút rồi đi tiếp nhé.”

Hạ Nhược cầm lấy, ngón tay vuốt nhẹ qua vỏ lọ, rồi thản nhiên trả lại:

“Xin lỗi, tôi không thích vị dưa hấu.”

Trong thế giới tương lai này, thứ người ta dùng hằng ngày phần lớn đều là dịch dinh dưỡng. Trong đó chứa đủ các khoáng chất và nguyên tố cần thiết cho cơ thể, hương vị có hàng chục loại, nhưng mùi vị thật sự chẳng mấy hấp dẫn.

Vinh Mộng hơi sững người, sau đó cười, lại lấy ra mấy ống khác từ trong túi:

“Tôi mang nhiều hương vị lắm, cậu chọn đi.”

Hạ Nhược rút bừa một vị ống dâu tây:

“Vậy cái này nhé, cảm ơn.”

Dưới ánh nhìn chăm chú của cả hai, cô uống cạn lọ dịch dinh dưỡng.

Nhưng ngay khi dịch dinh dưỡng trôi xuống cổ họng, Hạ Nhược lập tức vận dụng linh lực, bọc kín nó lại, ngăn nó dung hợp với cơ thể của cô.

Nụ cười của Vinh Mộng sâu thêm vài phần, cùng Chúc Giai Hoa mỗi người cũng chọn một ống uống vào. Sau đó, Vinh Mộng đem ống dưa hấu vừa bị Hạ Nhược trả lại cùng mấy ống còn dư, bỏ hết vào ba lô.

Nửa tiếng sau, bất chợt từ rừng rậm bên trái lao ra hơn mười con sói xám to lớn, không chút do dự nhào thẳng về phía ba người.

“Á! Chạy mau!”

Vinh Mộng và Chúc Giai Hoa hét lên thất thanh, vừa giống như hoảng sợ loạn xạ tung dị năng công kích, vừa tản ra chạy về hai hướng khác nhau trong rừng.

Nhìn thì có vẻ bị số lượng sói làm cho hoảng loạn, thế nhưng sức tấn công lại rải rác, đánh trúng chẳng được bao nhiêu. Ngược lại, bầy sói bị họ dẫn dắt, dần dần dồn hết về phía Hạ Nhược.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc