Vừa lên giường, Diệp Trục Khê lại chui vào lòng hắn, mái tóc dài cũng quấn lấy theo. Nàng đã ngủ từ lâu, cả người ấm nóng, cảm giác áp sát vào không thể phớt lờ.
Nàng vẫn ôm hắn rất chặt, như đang chiếm hữu vật thuộc về mình.
Trương Hành Chỉ không khỏi chăm chú ngắm nhìn Diệp Trục Khê, nhưng khuôn mặt nàng càng lúc càng cúi sâu, gần như chui hẳn vào trước ngực hắn, căn bản chẳng trông thấy mặt, chỉ để lại cho hắn một cái gáy phủ đầy tóc mềm.
Hơi thở của Diệp Trục Khê dường như có thể xuyên thấu qua lớp áo trong, lại xuyên qua cả làn da, thẳng đến trái tim hắn, rồi như những mũi kim nhỏ lặng lẽ châm vào.
Hắn khẽ cười thở dài, bỏ qua vòng eo bị nàng ôm chặt đến mức không thể cử động, khép mắt lại.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, phần lớn thời gian Diệp Trục Khê đều nằm dài trong phủ như cá khô.
Quý nữ thời cổ đại, dù đã kết hôn hay chưa, các trò giải trí cũng chỉ quanh quẩn mấy thứ: xem kịch, nghe tiểu khúc, nghe kể chuyện, xem truyện, thêu thùa...
Sau khi thành hôn, Diệp Trục Khê cũng chỉ có ngần ấy thứ để tiêu khiển.
Tuy nhiên, nàng không phải người an phận, thỉnh thoảng vẫn lén lút Trương gia trốn ra ngoài, tự mình nhận một số nhiệm vụ từ Mặc Lâu để giải khuây.
Vốn dĩ hôm nay Diệp Trục Khê cũng định làm như vậy, nhưng Trương Hành Chỉ đang ở nhà, nàng đành từ bỏ ý định, kê một chiếc ghế ra sân ngồi phơi nắng.
Tử Xuân đứng bên cạnh, vô tình hữu ý liếc nhìn nàng với ánh mắt kỳ lạ.
Diệp Trục Khê cảm nhận được: "Nhìn cái gì thế?"
Hỏi xong, nàng bưng lấy nửa quả dưa hấu trên bàn, xúc một thìa ăn. Tử Xuân vẻ mặt ngại ngùng, liếc nhìn vết đỏ trên cổ nàng, hơi ngượng ngùng nói: "Cô nương, người và cô gia quả thật rất yêu thương nhau."
Diệp Trục Khê không hiểu ý nàng ấy.
Lục Giai thấy xung quanh không có người, liền nhìn Tử Xuân bằng ánh mắt xem thường, lạnh lùng nói: "Cô nương đồng ý thành hôn là vì nghe nói Trương gia có manh mối về Mặc Lệnh, sao lại là yêu thương? Muội ít xem mấy thoại bản tầm phào đó đi, đừng có suy nghĩ linh tinh."
Tử Xuân ghét nhất là Lục Giai dùng ánh mắt đó nhìn mình, lập tức nổi giận. "Được được được, tỷ giỏi nhất, tỷ nói gì cũng đúng, còn ta nói gì cũng sai, được chưa? Ta lười cãi nhau với tỷ lắm."
Lục Giai căn bản không hiểu sao nàng ấy nổi giận, thắc mắc: "Ta nói sự thật mà, không có ý tranh cãi với muội."
Diệp Trục Khê ngơ ngác, không hiểu hai người họ cãi nhau chuyện gì, cũng không cảm nhận được tâm tư của họ. Nàng giẫm chết con bọ đang bò lên vạt áo, đưa tay gãi gãi cổ bị muỗi đốt, lại xúc một thìa dưa ăn: "Dưa ngọt lắm, các ngươi có muốn ăn một miếng không?"
Tử Xuân nhìn thấy Diệp Trục Khê gãi cổ, phát hiện mình đã hiểu lầm, ngọn lửa giận dữ lập tức tắt ngấm: "Cô nương cứ ăn đi... Cô nương bị muỗi đốt rồi, phải bôi chút cao tử thảo thôi, nô tỳ đi lấy cho cô nương."
"Không cần. Ta không thích mấy thứ thuốc dính nhớp đó." Diệp Trục Khê tiếp tục ăn.
Lục Giai vẫn lạnh lùng nói: "Muội không phải không biết tính tình cô nương thế nào, làm sao người có thể thích cô gia được."
Họ theo hầu Diệp Trục Khê cũng không ít thời gian, ít nhiều hiểu rõ tính tình của nàng.
Dù nàng luôn nở nụ cười với mọi người, nói năng hòa nhã, dễ khiến người khác lầm tưởng là dễ gần, nhưng kỳ thực, nàng không có tình cảm.
Có lần, Lục Giai ra ngoài làm việc bị thương trở về, nàng cũng chỉ cười hỏi sao lại bị thương.
Vì vậy Lục Giai rất rõ, Diệp Trục Khê đối với hai nha hoàn bọn họ cũng chẳng có tình cảm gì.
Nhưng dù vậy, nàng ấy vẫn trung thành với Diệp Trục Khê, xét cho cùng năm xưa chính Diệp Trục Khê đã cứu hai tỷ muội nàng ấy.
Tử Xuân bất mãn lầm bầm: "Ta chỉ hy vọng cô nương có thể cảm nhận được tình cảm của người bình thường thôi, tỷ hung dữ cái gì thế?"
Lục Giai nhíu mày: "Ý muội là cô nương bây giờ không bình thường?"
Tử Xuân: "..."
Nàng ấy cuống lên, sợ Diệp Trục Khê hiểu lầm mình, vội vàng giải thích: "Ta không có ý đó, tỷ đừng vu oan cho ta."
Hai người nói qua nói lại, Diệp Trục Khê hết nhìn bên này lại nhìn sang bên kia, như con quay vậy, mắt mở to thưởng thức vở kịch, vẫn không quên ăn dưa.
Miếng dưa trong tay sắp hết. Lục Giai lười nói nhiều với Tử Xuân, chỉ nói: "Muội đừng mang rắc rối đến cho cô nương."
Nghe vậy, Tử Xuân thực sự tức đến phì cười: "Ta làm gì khiến cô nương vướng bận hả? Nói chuyện thật buồn cười! Nếu tỷ không phải tỷ ta, ta đã cho tỷ đẹp mặt rồi!."
Diệp Trục Khê lắc đầu: "Không sao, trong phòng ngột ngạt lắm, vẫn là ngoài sân tốt hơn."
Lục Giai đành chiều theo ý nàng.
Tốc độ chớp mắt của Diệp Trục Khê càng lúc càng chậm, ngay khi nàng đang lơ mơ buồn ngủ, một bóng hình cao dần hiện ra trước mặt.
Nàng tỉnh táo hẳn. Nhưng không phải vì Trương Hành Chỉ trước mắt, mà là vì những hình ảnh không đứng đắn ở cấp độ đó lại bắt đầu không ngừng công kích não nàng, nhìn hoa cả mắt, không cách nào tĩnh tâm lại.
E rằng thật sự phải ngồi lên mặt Trương Hành Chỉ, những hình ảnh này mới có thể biến mất nửa tháng, trả lại sự yên tĩnh cho nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


