Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Ta Bị Ràng Buộc Với Sổ Tay 18+ Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Do không khống chế được lực, hơi mạnh, môi răng hai người va vào nhau.

Đôi môi và đầu lưỡi chạm nhau.

Cảm giác khoái lạc nảy sinh từ nụ hôn dành cho Trương Hành Chỉ lan dọc theo xương sống cổ của Diệp Trục Khê, rồi men theo cổ chui thẳng vào đại não, bùng nổ như pháo hoa.

Thứ cảm giác tê tê mê mẩn ấy thật khó diễn tả thành lời, còn khoan khoái hơn cả những lần nàng thực hiện nhiệm vụ từ Mặc Lâu để xử lý mục tiêu ngày trước. Cơn đau nơi ngực cũng dịu lại đôi chút.

Diệp Trục Khê không kiềm chế được mà làm sâu thêm nụ hôn, bắt chước những hình ảnh thường thoáng hiện trong tâm trí, vụng về liếm nhẹ khóe môi hắn.

Chẳng hiểu vì sao, Trương Hành Chỉ khẽ lùi lại, khiến khối ngọc bội đeo nơi hông chạm nhau vang lên leng keng. Diệp Trục Khê tiếc nuối cảm giác khoan khoái, đuổi theo, đôi môi vừa tách nhau không lâu lại áp sát vào nhau, cọ xát đến ửng hồng, dưới ánh nến ánh lên vẻ quyến rũ. Nàng lại liếm nhẹ khóe môi hắn, mỗi bên một lần như muốn đối xứng.

Hơi thở của hắn rất sạch sẽ, tựa như giọt sương buổi sớm đọng trên cỏ hoa, không vương chút tạp chất, thoáng nghe tưởng không mùi, nhưng ngẫm kỹ lại thấm sâu lòng người.

Diệp Trục Khê hít một hơi thật sâu rồi thở ra, làn hơi phả vào mặt Trương Hành Chỉ. Hơi thở ấy rất nhẹ, như chiếc lông vũ khẽ lượn qua. Bàn tay buông thõng bên hông hắn nắm chặt, đầu ngón tay trắng bệch, giơ lên rồi lại hạ xuống, không biết muốn đẩy Diệp Trục Khê ra hay là ôm chặt lấy nàng.

Diệp Trục Khê hôn quá chuyên tâm, tựa một học trò đang chăm chỉ học tập, trong nụ hôn không chút tình cảm, toàn là những kỹ xảo hôn mang máng học được đâu đó. Nàng vẫn mở mắt.

Nàng thích cảm giác này. Dù họ thành thân không phải vì yêu nhau, thì đã sao? Ai nói nhất định phải yêu nhau mới có thể làm chuyện thân mật? Đã họ là hai bên cùng có nhu cầu, vậy thì cứ cùng nhau thỏa mãn đến cùng.

Diệp Trục Khê cảm thấy đứng hôn bất tiện, liền kéo hắn ngồi xuống, rồi nàng ngồi lên đùi hắn, tiếp tục hôn. Váy nàng xòe ra, phủ lên phần áo dưới thắt lưng hắn, chỉ thoáng thấy đôi chân và đôi ủng dài hơn nàng. Nàng cảm thấy môi Trương Hành Chỉ rất mềm, thử cắn nhẹ vài cái, để lại vết răng mờ.

Vẫn chưa đã.

Còn chưa đã.

Diệp Trục Khê từ cắn nhẹ chuyển thành cắn mạnh, khi sắp cắn đến mức chảy máu khóe môi hắn, Trương Hành Chỉ khẽ quay mặt đi, nàng cắn vào má hắn, trông như nàng "chụt" một cái hôn lên đó.

Hơi thở trao đổi của họ đan xen, không phân biệt được, lại đồng thời xuyên qua tai nhau.

"Ta cắn đau chàng rồi sao?" Diệp Trục Khê như không hiểu vì sao Trương Hành Chỉ lại tránh, ngẩng đầu lên, đôi mắt đen trắng rõ ràng, khi nhìn người rất chuyên chú, như trong mắt trong lòng chỉ có mình hắn. Trương Hành Chỉ nhìn vào đáy mắt nàng chỉ thấy mình, cười lắc đầu.

Diệp Trục Khê nghiêng người sang, những sợi tóc đen mượt lướt qua tay hắn, nàng bù đắp bằng những nụ hôn nhẹ lên bờ môi và gò má đã ửng hồng vì nàng cắn: "Xin lỗi, ta quá thích nên lỡ làm chàng đau."

Trương Hành Chỉ nhất thời không biết nên nói gì, vẫn chỉ cười nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng đến khó tin, chỉ là không biết là giả tạo hay chân thành.

Thấy Trương Hành Chỉ không tránh nữa, Diệp Trục Khê sau những nụ hôn nhẹ bù đắp lại tiếp tục hôn lên, lần này càng phóng túng hơn, nhưng không cắn hắn nữa.

Như thể đang thân cận, vần vò một con búp bê tinh xảo, sợ dùng sức quá sẽ vỡ.

"Hôn thêm chút nữa." Nàng thì thầm.

Trương Hành Chỉ ngồi yên tại chỗ, lưng thẳng, còn Diệp Trục Khê thì ngồi không ra dáng, nghiêng ngả dựa vào hắn, nếu không phải hắn đỡ lấy, e rằng nàng chưa hôn được bao lâu đã ngã sang một bên.

Diệp Trục Khê nhân lúc Trương Hành Chỉ đưa tay ra đỡ mình, liền đan các ngón tay vào tay hắn.

Một khắc sau, Diệp Trục Khê ngủ thiếp đi trong lòng hắn, tay vẫn áp sát da thịt hắn.

Nàng như rất tin tưởng vị phu quân này, không chút phòng bị, buồn ngủ là ngủ ngay.

Trương Hành Chỉ bế Diệp Trục Khê lên giường, nàng vô thức trở mình, lăn vào phía trong cùng, rồi tìm tư thế ngủ thoải mái, mắt không hề mở, hơi thở đều đều, không hề tỉnh.

Hắn lấy chăn đặt ở cuối giường đắp lên người nàng, nàng ngửi thấy mùi quen thuộc, khép nép rụt đầu lại, chui vào chăn ngủ.

Đắp chăn kín đầu không tốt cho sức khỏe, hắn kéo chăn xuống một chút, để lộ đầu nàng ra. Nàng nằm im, không cựa quậy nữa.

Trương Hành Chỉ nhìn gương mặt Diệp Trục Khê, chóp mũi và đôi môi nàng đều ửng hồng, cảnh tượng ấy nhắc hắn họ vừa hôn nhau lâu đến thế nào.

Hắn ngồi bên giường, rất lâu không động đậy, cúi mắt, nụ cười dịu dàng dần phai nhạt, không biết đang nghĩ gì.

Mãi đến khi ngọn nến trong phòng sắp tàn, Trương Hành Chỉ mới đi tắm rửa, rồi nghỉ ngơi lúc nửa đêm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc