Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Ta Bị Ràng Buộc Với Sổ Tay 18+ Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Bằng không suốt ngày quấy rối suy nghĩ của nàng, khiến nàng khó chịu trong lòng, làm phiền giấc nghỉ của nàng.

Vậy thì vấn đề nằm ở chỗ. Ngồi thế nào? Chẳng lẽ lại như trong hình ảnh, trực tiếp vén váy ngồi xuống người hắn? Hắn có chịu không?

Diệp Trục Khê đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ miên man.

Trương Hành Chỉ tưởng nàng vẫn còn buồn ngủ nên không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh.

Lục Giai và Tử Xuân liếc nhìn nhau, cùng lúc thi lễ với hắn rồi lùi xa ra mươi bước, để đôi phu thê được ở riêng với nhau.

Gió thổi qua tán cây, lá xào xạc rơi, bóng lá lốm đốm in trên mặt đất. Diệp Trục Khê hoàn hồn, đôi mắt đen láy mở to không chớp nhìn thẳng vào Trương Hành Chỉ trước mặt.

Hắn cũng đang nhìn nàng.

Vừa rồi nằm trên ghế dài, búi tóc sau gáy của Diệp Trục Khê đã hơi lộn xộn, trâm cài lung lay muốn rơi, bím tóc dài buông trước ngực cũng không khá hơn là mấy.

Dải băng tóc màu xanh buộc nó đã thắt nút còn tua đỏ ở đuôi tóc lại vướng vào chính dải băng ấy. Ba màu đen đỏ xanh đan xen lộn xộn nhưng lại tạo thành một bức tranh sinh động.

Nắng không gắt, gương mặt Diệp Trục Khê không hề bị sạm đi, làn da trắng mịn như ngọc, đôi mắt vốn đã to giờ đây lại càng mở rộng hơn.

Con ngươi đen láy đảo qua đảo lại rất bất an nhưng không rời khỏi hắn.

Nàng chống tay lên thành ghế ngồi thẳng dậy, vạt váy màu xanh nhạt thêu hoa bách nhật nhẹ nhàng chạm vào vạt áo dưới đầu gối hắn.

Lớp vải bị chạm vào cọ xát khiến hắn có chút rung động.

Một chiếc lá theo gió rơi xuống, vô tình đậu lên đỉnh đầu nàng, nằm chéo y như một món trang sức tóc tự nhiên, khiến toàn thân nàng càng thêm linh động.

Trương Hành Chỉ không giúp nàng gỡ chiếc lá đi, vẫn như mọi khi mỉm cười hướng về nàng, gương mặt tuấn tú: "Sao nàng cứ nhìn chằm chằm vào ta thế?"

Diệp Trục Khê chớp mắt, ngược lại hỏi: "Ta thích, không được sao?"

Hắn bật cười: "Đương nhiên là được."

Nói xong, Trương Hành Chỉ nhìn thấy trên cổ nàng có vết đỏ rõ rệt, liền đưa tay chạm nhẹ, ấn vào nốt muỗi sưng lên: "Dạo này muỗi nhiều, phải sai hạ nhân dùng hương xông đuổi muỗi mới được."

Diệp Trục Khê nghe hắn nói vậy, cảm thấy cổ lại càng ngứa, muốn gãi thật mạnh nhưng bị hắn ngăn lại: "Càng gãi sẽ càng ngứa đấy."

Cảm giác ngứa dường như truyền đến tận đáy lòng, nàng không còn cười nữa: "Gãi đến chảy máu là thấy dễ chịu ngay."

Trương Hành Chỉ: "Đó là lý lẽ gì kỳ lạ vậy?"

"Ta trước giờ vẫn làm thế mà." Diệp Trục Khê vừa nói vừa định đưa tay gãi tiếp. Hắn ép lấy bàn tay đang ngứa ngáy của nàng, gọi nha hoàn lấy cao tử thảo loại thượng hạng rồi tự tay thoa cho nàng.

Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng xoa tan thuốc, thẩm thấu vào da. Diệp Trục Khê chợt thấy cao tử thảo không còn cảm giác dính dính nữa, lẽ nào thoa thuốc cũng cần có kỹ thuật?

Nàng ngồi yên để mặc Trương Hành Chỉ thoa thuốc lên cổ, mùi dược thảo dần lan tỏa.

Tuy nhiên, Diệp Trục Khê không yên phận được quá nửa khắc, lại bắt đầu động chân động tay với hắn.

Dĩ nhiên, động chân động tay ở đây không phải với ý đó, nàng chỉ thỉnh thoảng chạm vào tay áo hắn, sờ lên hoa văn thêu, hoặc thỉnh thoảng chạm vào ngọc bội treo trên đai lưng hắn, tăng thêm sự tiếp xúc cơ thể với hắn để có được chút thoải mái trong chốc lát. T

rương Hành Chỉ chỉ liếc nhìn nàng, không nói gì, cho đến khi thoa thuốc xong.

Diệp Trục Khê cúi đầu nhìn xuống đất. Những hình ảnh hỗn độn kia vẫn chưa rời khỏi đầu nàng, chúng ngày càng trở nên dai dẳng hơn, không như lúc đầu có thể gắng gượng kìm nén.

Thời gian chúng xuất hiện cũng ngày càng dài. Vì vậy, bây giờ Diệp Trục Khê buộc phải đối mặt với hắn trong khi đầu óc vẫn đầy ắp hình ảnh "nàng đang ngồi lên mặt Trương Hành Chỉ".

Có một khoảnh khắc, nàng suýt nữa đã không phân biệt được đâu là thực tại đâu là hình ảnh trong đầu nữa.

Trương Hành Chỉ đương nhiên không biết trong đầu nàng đang nghĩ gì, cất cao tử thảo đi rồi nói: "Bệ hạ đã lệnh cho đệ đệ nàng tạm thay chức Trung thư Xá nhân, đến Ung Châu điều tra vụ án cả nhà Tri châu bị diệt môn. Ngày kia sẽ lên đường, nàng có muốn tiễn hắn không?"

"Chuyện đó có gì đáng để tiễn chứ, lại chẳng phải sinh ly tử biệt." Diệp Trục Khê không hiểu, nói đến đây chợt nhớ ra điều gì, "Hắn sẽ đến Ung Châu? Đó là nơi ta lớn lên."

Nhắc đến Ung Châu, đôi mắt nàng hơi sáng lên. Chuyện nàng lạc mất gia đình từ nhỏ và mới được nhà họ Diệp tìm về cách đây một năm, Trương Hành Chỉ đã biết trước khi thành thân: "Chẳng phải nàng đã lạc gia đình ở Lương Châu sao? Sao lại lớn lên ở Ung Châu?"

Hai châu tuy lấy núi Hoa Sơn làm ranh giới nhưng khoảng cách không phải là gần, một đứa trẻ mới vài tuổi khó lòng đi bộ từ Lương Châu đến Ung Châu.

Diệp Trục Khê nhớ lại quá khứ, nở nụ cười trên mặt, dường như không cảm thấy thời gian đó khổ cực: "Một 'người tốt bụng' đã đưa ta đến đó. Bà ấy thấy ta một thân một mình, lại còn là trẻ nhỏ, nên đã động lòng 'thương xót'. Dù sao năm đó Lương Châu đang trong cảnh chiến tranh loạn lạc, người chết mỗi ngày, ta ở đó e rằng khó lòng sống nổi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc