Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Quân Doanh Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Sau kỳ thi giữa kỳ, thành tích của Trâu Trạch đã đạt yêu cầu, nên bây giờ cậu có thể chính đại quang minh học guitar.

Hôm nay đúng thứ bảy, Trâu Trạch không có việc gì nên muốn dẫn hai cô bạn đến đoàn văn công.

“Ồ, vậy thứ bảy buổi sáng tớ học dương cầm, buổi chiều học khiêu vũ quốc tế. Chủ nhật học thêm nửa ngày violin.” Cô không định để trống nửa ngày chủ nhật còn lại, mà muốn tìm một nơi khác bên ngoài để học vẽ.

“Sao cậu học nhiều thế, có theo nổi không?” Trâu Trạch và Trần Chiêu Đệ đều kinh ngạc nhìn Kế Hân An, trông có vẻ bị cô dọa cho hết hồn.

Kế Hân An thầm nghĩ, mới thế mà các cậu đã sợ rồi à, còn chưa thấy cảnh trẻ con sau này cứ cuối tuần là chạy sô, một ngày đổi hai ba chỗ học, còn mệt hơn cả dân văn phòng. Học sinh bây giờ thật hạnh phúc biết bao.

“Tớ là thiên tài mà!” Kế Hân An vênh váo ngẩng đầu, đắc ý ra mặt.

Trâu Trạch cạn lời: "Trần Chiêu Đệ, cậu định học gì, không lẽ cũng giống cậu ấy chứ? Cậu đừng nhé, một ngày như thế mệt chết đi được.”

“Tớ không được đâu, một môn tớ còn chưa chắc học giỏi nữa là, với lại tớ còn chưa nghĩ ra mình muốn học gì!” Trần Chiêu Đệ cúi đầu bối rối.

“Chưa nghĩ ra thì học dương cầm cùng tớ đi! Đây là tuyệt chiêu của mỹ nữ khí chất đấy.” Kế Hân An quay lại cười khuyên.

“Cậu á, khí chất? Cậu đừng có làm ô uế hai từ đó.” Trâu Trạch xem ra rất có tiềm chất độc miệng.

Kế Hân An dùng một đòn quét chân nhỏ quật Trâu Trạch ngã xuống đất, sau đó dịu dàng nhìn cậu: "Trâu Trạch, cậu xem tớ có giống mỹ nữ khí chất không?”

“Giống, giống, cậu bây giờ tuyệt đối là mỹ nữ có khí chất nhất.” Trâu Trạch vốn không để ý, bị cô quật ngã hoàn toàn là ngoài ý muốn, nhưng vẫn rất thức thời, nằm sấp trên đất cố làm ra vẻ đáng thương xin tha.

“Ừm, thế còn tạm được.” Nói rồi cô buông cậu ra.

Trâu Trạch đứng dậy, xoa xoa cổ tay, nói: “Không ngờ cậu còn có chiêu này, hôm nào tìm chỗ luyện thử không?”

Chưa đợi Kế Hân An trả lời, đã có người chặn trước mặt họ: "Các cậu đang làm gì vậy?”

Ba người ngẩng đầu lên, lại thấy Dụ Dao và Thi Lâm đang tò mò nhìn họ, ánh mắt liên tục quét qua lại giữa Kế Hân An và Trâu Trạch, xem ra đã thấy cảnh tượng vừa rồi. Còn Thi Lâm thì mặt mày khó chịu nhìn chằm chằm Kế Hân An.

“Bọn tớ rảnh rỗi không có việc gì, luyện vài chiêu thôi, tớ thấy cậu ấy là con gái nên nhường một chút.” Trâu Trạch bị người khác thấy bộ dạng vừa rồi của mình, cảm thấy hơi ngượng.

Kế Hân An liếc nhìn Trâu Trạch đang ra vẻ rộng lượng, quyết định giữ chút thể diện cho cậu.

Dụ Dao nghe cậu nói xong, ánh mắt nhìn hai người càng thêm kỳ lạ: "Luyện… luyện ngoài đường á?”

“À, là thế này, tớ muốn học dương cầm, Trâu Trạch nói cậu ấy có thể giúp tớ tìm giáo viên giỏi nên mới đến đây.” Kế Hân An thấy sắp bị người ta coi là bệnh nhân tâm thần, vội vàng giải thích.

“Cậu cũng học à, lớn từng này rồi mới học dương cầm.” Lời Thi Lâm nói tuy không dễ nghe nhưng đúng là sự thật, đa số người học dương cầm đều bắt đầu từ bốn năm tuổi, bây giờ cô mới bắt đầu quả thực hơi muộn.

“Lâm Lâm…” Dụ Dao vội kéo cô bạn lại, lắc đầu ra hiệu đừng nói nữa: "Các cậu đừng để ý, cậu ấy chỉ nghĩ gì nói nấy thôi, không có ác ý gì đâu. Nhưng mà đúng là bây giờ mới bắt đầu học dương cầm thì rất khó để có thành tựu.”

Kế Hân An cười cười: "Không sao, tớ cũng không phải học để trở thành nghệ sĩ dương cầm, chỉ là sở thích thôi.”

“Vậy à, vừa hay bọn tớ cũng đến đó, vào cùng đi.” Dụ Dao nghe xong gật gật đầu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc