Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Quân Doanh Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

“Được, đi chung đi. Dụ Dao, cậu cũng học dương cầm ở đây à?” Kế Hân An biết Dụ Dao học dương cầm, nhưng không ngờ nhà cô ấy cũng trong quân đội, lại có thể gặp ở đây. Nghĩ đến việc cô ấy có thể ở đây, chắc hẳn ba mẹ cũng là quân nhân có chức vị không nhỏ.

“Dao Dao học đàn từ năm tuổi đấy, bây giờ đã qua cấp bảy rồi.” Thi Lâm đứng bên cạnh đắc ý nói, cứ như chính mình qua cấp bảy vậy.

Kế Hân An chưa từng nghe nói Thi Lâm cũng biết chơi đàn, nên thấy cô ấy ở đây cũng khá ngạc nhiên. Vào trong mới biết chỉ có Dụ Dao luyện đàn, còn Thi Lâm đã tách ra đi đâu mất.

Giáo viên dạy dương cầm là một phụ nữ tên Chu Tình, tuy cũng mặc quân phục nhưng không có vẻ cứng rắn của quân nhân như Quách Dung. Có lẽ vì làm công tác văn nghệ nên cô ấy có phần dịu dàng hơn, mái tóc dài thướt tha, khá giống với hình tượng mỹ nữ khí chất mà Kế Hân An tưởng tượng.

Không biết Trâu Trạch đã nói gì với cô ấy, tóm lại là cô ấy rất nhiệt tình với Kế Hân An. Vì có hai cây dương cầm nên có thể học cùng lúc. Điều này có nghĩa là sau này Kế Hân An sẽ học đàn cùng Dụ Dao.

Biết được tin này, Kế Hân An cảm thấy thật kỳ lạ. Người mà kiếp trước cô phải ngước nhìn và không có bất kỳ mối liên hệ nào, bây giờ lại đứng cùng một vạch xuất phát. Không thể không nói đây là ưu thế mà việc trọng sinh mang lại.

Trần Chiêu Đệ cuối cùng không ở lại mà lại muốn đi học guitar cùng Trâu Trạch, khiến Kế Hân An cảm thấy sở thích của con người quả nhiên không thể đoán trước được. Vì lớp guitar học vào chủ nhật nên Trần Chiêu Đệ hẹn giờ với Trâu Trạch rồi về trước.

Trâu Trạch ở lại với cô cả buổi sáng, theo lời cậu nói là: “Tớ muốn xem mỹ nữ khí chất được rèn luyện như thế nào.”

Kế Hân An nghe xong lườm cậu một cái, rồi coi như cậu không tồn tại, tiếp tục làm quen với những thế bấm ngón tay cơ bản nhất.

Cô có thể coi Trâu Trạch không tồn tại nhưng có người lại không thể. Dụ Dao hôm nay liên tục mắc lỗi. Chu Tình quả nhiên là một giáo viên nghiêm khắc, mặc kệ Dụ Dao có bối cảnh gì, sai là mắng. Thấy nước mắt Dụ Dao sắp rơi xuống nhưng cô ấy vẫn quật cường chịu đựng.

Chu Tình cũng biết có thể do Trâu Trạch ở bên cạnh ảnh hưởng đến Dụ Dao nhưng không đuổi cậu đi. Dù sao học dương cầm sau này cũng phải biểu diễn trước công chúng, chỉ có một người xem mà đã bị ảnh hưởng thì sau này còn nói gì được nữa.

Thực ra là cô đã nghĩ nhiều rồi, ít nhất bây giờ ánh mắt Trâu Trạch nhìn Kế Hân An đơn thuần chỉ là thưởng thức chứ không phải tình yêu nam nữ. Còn Kế Hân An thì đến ngày cưới của Trâu Trạch cũng đã biết, lại càng không thể có suy nghĩ đó. Có lẽ người lớn khi nhìn trẻ con luôn thích áp đặt những suy nghĩ chủ quan của mình lên chúng!

Chỉ sau một buổi học, Kế Hân An đã cảm thấy đầu ngón tay vừa nhói vừa rát, chỉ muốn ngâm vào nước lạnh. Cô thầm nghĩ không biết đến bao giờ ngón tay mình mới có thể quen với những phím đàn đen trắng này.

Khi kết thúc, Chu Tình rất hài lòng với biểu hiện hôm nay của Kế Hân An: "Con có năng khiếu đấy, chỉ tiếc là tuổi hơi lớn, nếu bắt đầu học sớm hơn thì tốt rồi.” Nói xong lại sợ làm cô mất tự tin, bèn nói thêm: "Nhưng nếu con cứ nỗ lực như hôm nay, vẫn có khả năng đạt được thành tựu trong lĩnh vực dương cầm.”

“Cảm ơn cô Chu ạ, con sẽ cố gắng.” Kế Hân An nở nụ cười ngọt ngào, mặc kệ Trâu Trạch đang thầm bĩu môi.

Sau đó, cô chào tạm biệt Chu Tình, buổi học dương cầm đầu tiên của Kế Hân An đã kết thúc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc