Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Quân Doanh Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Người nói chuyện Kế Hân An vừa nghe liền biết là bạn tốt nhất của Dụ Dao, cũng có thể nói là cái lá xanh làm nền cho đóa hoa hồng kia, tên là Thi Lâm. Cũng không thể nói cô ấy xấu, chỉ có thể nói là bình thường, nhưng vừa đứng cạnh đại mỹ nữ Dụ Dao thì chỉ có thể làm nền.

Nhưng điều làm mọi người không ngờ tới chính là khi bài thi sắp chữa xong, Tiếu Thu Lâm lại một lần nữa gọi tên Kế Hân An.

“Kế Hân An, em giảng lại ý tưởng giải đề câu cuối cùng của em cho cả lớp nghe một chút.” Tiếu Thu Lâm cúi đầu nhìn bài thi, không hề để ý câu nói của mình mang đến ảnh hưởng lớn thế nào cho người bên dưới.

Kế Hân An đứng lên, liền cảm thấy bốn phía ánh mắt nghi hoặc, cùng ánh mắt như bị tổn thương và ghen ghét của Dụ Dao. Kế Hân An cảm thấy đây thật là một sự tiến bộ, kiếp trước cô chưa từng phải chịu đựng ánh mắt ghen ghét, huống chi là đến từ người vốn không nên có loại ánh mắt này nhất.

Cô từng bước một giảng giải đề bài rõ ràng, trật tự rành mạch, làm tất cả mọi người đều nghe hiểu.

Nói xong, Tiếu Thu Lâm ra hiệu cho Kế Hân An ngồi xuống, sau đó thu bài thi lại, đứng thẳng người nhìn xuống dưới lớp: "Đều nghe hiểu chưa?” Thấy có người gật đầu, có người trả lời đã hiểu, biết là hẳn đều nghe hiểu rồi.

“Câu này là tôi ra, khả năng có chút khó, tôi ra nó chính là để xem lớp chúng ta có mấy người làm được. Nhưng làm tôi tiếc nuối đó là toàn lớp 45 học sinh chỉ có một mình Kế Hân An làm đúng. Những người khác hoặc là căn bản không làm hoặc là chỉ viết ra một hai bước liền tắc tịt.” Tiếu Thu Lâm ném bài thi trong tay lên bục giảng, hung hăng nói: "Các em làm tôi rất thất vọng, bao gồm cả những bạn điểm cao. Các em cho rằng biết mấy thứ đơn giản là có thể thi vào cấp ba của trường này sao? Tôi nói cho các em biết, không dễ dàng như vậy đâu. Toàn thành phố nhiều người giỏi như vậy, các em căn bản không có ưu thế gì. Muốn trổ hết tài năng thì phải bỏ công sức vào những câu khó mới có ưu thế. Kết quả của các em đâu, quá làm tôi thất vọng.”

Dưới sự răn dạy của cô, tất cả mọi người đều cúi đầu, ngay cả Trâu Trạch luôn luôn cái gì cũng không để ý cũng tránh đâm đầu vào họng súng.

Lúc này chuông tan học vang lên, Tiếu Thu Lâm cũng không định mắng tiếp nữa bèn thu dọn đồ đạc cầm trong tay, trước khi đi nói với cả lớp: “Mỗi người chép phạt câu sai mười lần, ngày mai nộp lên.” Ngừng một chút bèn quay đầu nhìn Kế Hân An nói: “Kế Hân An em chép hai mươi lần, nếu lần sau lại để tôi thấy em làm sai ở những câu đơn giản như vậy tôi sẽ phạt em chép một trăm lần.” Cô nói xong bèn xoay người đẩy cửa đi thẳng.

Tiếu Thu Lâm đi rồi nhưng để lại phiền toái. Cô giáo vừa ra khỏi cửa, Trâu Trạch liền vẻ mặt bội phục cười nhìn cô: “Bạn cùng bàn, cậu cũng quá lợi hại đi, đề biến thái như vậy cậu cũng làm được, tớ nhìn vài lần căn bản một chút ý tưởng cũng không có.”

“Cậu căn bản không phải làm không ra, cậu là lười.” Kế Hân An biết với sự thông minh của cậu nếu đem tâm tư toàn bộ dùng vào học tập thì thành tựu không chỉ dừng ở đó, nhưng ai cũng có sự theo đuổi riêng, không cưỡng cầu được.

Trâu Trạch nghe xong cũng không phản bác, chỉ nghiêng đầu hạ thấp giọng: “Vậy cậu đây tính là cái gì? Nếu cậu biết làm ra câu này sẽ có kết quả như thế này, tớ dám cá cậu khẳng định sẽ không làm. Đúng hay không?”

Hai người không hổ là bạn bè từ kiếp trước, thật đúng là rất hiểu nhau!

Hai người cúi đầu nói chuyện, dáng vẻ thân mật bị Dụ Dao ngồi cách đó không xa nhìn thấy, liền dùng một loại ánh mắt phức tạp khó hiểu nhìn hai người bọn họ vài lần.

Mà Thi Lâm hướng về phía Kế Hân An trợn trắng mắt, hừ một tiếng: “Có gì đặc biệt hơn người chứ.”

Kế Hân An cười cười, trong lòng thầm than xem ra sau này mình muốn sống không gây chú ý là không có khả năng rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc