Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Quân Doanh Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Kế Hân An vẫn luôn tuân thủ nguyên tắc của mình: Trung thượng đẳng là được. Không phải cô muốn giả vờ khiêm tốn, mà là nếu quá ưu tú thì chuyện phiền toái quá nhiều.

Quả nhiên, kết quả vừa ra, Kế Hân An đứng thứ 13 toàn lớp, thứ 89 toàn khối. Kế Hân An và ba mẹ đều tương đối hài lòng với kết quả này. Ba mẹ không hiểu rõ tình hình, đối với Kế Hân An trước kia thì đây đã là tiến bộ rất lớn. Còn Kế Hân An lại hài lòng vì mục đích đã đạt được.

Trâu Trạch không biết có phải cũng giống Kế Hân An cố ý hay không, thi vừa vặn đứng thứ 3 toàn lớp, thứ 10 toàn khối. Nếu thật là cố ý thì Kế Hân An nhất định sẽ phục cậu ta sát đất.

Hai vị trí đứng đầu vẫn bị Dụ Dao bá chiếm. Dụ Dao cũng không có bất kỳ biểu cảm ngạc nhiên nào, như là chuyện đương nhiên vậy.

Kế Hân An nhớ rõ ở kiếp trước, Dụ Dao mà cô biết có tính cách mà tất cả các cô gái ưu tú nên có: Có chút cao ngạo, không hòa đồng. Tuy cô ấy biểu hiện không để ý nhưng lại có ý muốn mãnh liệt đối với vị trí số một.

Theo cô biết, Dụ Dao từ tiểu học đến tốt nghiệp cấp hai chưa một lần thất thủ. Mà ấn tượng cô ấy mang lại cho người khác có chút xa cách khó tiếp cận, không có mấy người bạn tốt. Từ nhỏ đến lớn chỉ có một người bạn thân tên là Thi Lâm, hiện tại cũng học cùng lớp với bọn họ.

Nhưng Kế Hân An không ngờ chính là kiếp này các cô lại dây dưa với nhau, mà lần giao thoa đầu tiên cứ như vậy mà đến.

Sự việc phát sinh trong giờ Toán sau kỳ thi giữa kỳ.

Giáo viên Toán Tiếu Thu Lâm cũng giống như tất cả các giáo viên khác, sau kỳ thi sẽ giảng giải bài thi, những câu sai nhiều sẽ được giảng trọng điểm.

Khi Kế Hân An nhận được bài thi, nhìn thấy những câu khó mình làm đều đúng thì không còn hứng thú xem tiếp nữa, vì thế khi thầy giảng bài cô cũng nghe câu được câu chăng. Nhưng không ngờ Tiếu Thu Lâm đột nhiên gọi tên Kế Hân An: “Kế Hân An, em đọc đáp án từ câu điền vào chỗ trống số 5 đến số 10 xem.”

Kế Hân An cúi đầu nhìn bài thi, thầm kêu không ổn. Mấy câu này quá đơn giản nên cô căn bản chưa xem qua cái nào. Lúc này thầy hỏi, cô đương nhiên biết là có ý gì.

Nhưng hiện tại không phải lúc giải thích, chỉ có thể cúi đầu vừa nhìn vừa đọc đáp án.

“Nhìn dáng vẻ là biết làm, vậy tại sao không làm? Mấy câu này chính là cho điểm các em, cả lớp chỉ có mình em một câu cũng không làm. Thế nào, quá đơn giản, khinh thường không thèm làm à?” Quả nhiên Tiếu Thu Lâm thấy cô tuy đọc đúng hết nhưng lại vô cùng không vui với hành vi bỏ trống bài thi của cô.

“Không phải ạ, thời gian không đủ, em làm từ phía sau làm lên.” Kế Hân An đương nhiên không thể nói thật, nếu không sẽ làm thầy tức bốc khói, vì thế tùy tiện tìm một lý do.

Tiếu Thu Lâm nghe cô giải thích, tuy rằng không hoàn toàn tin tưởng nhưng cũng không muốn vì cô mà chiếm dụng thời gian của cả lớp, cho nên chỉ nói một câu: “Lần sau phải làm từ câu dễ trước, mấy câu này cũng không tốn bao nhiêu thời gian đâu, ngồi xuống đi!”

Kế Hân An vừa mới ngồi xuống thì từ phía trước bên phải truyền đến một câu nói không lớn nhưng vừa vặn có thể truyền tới tai cô: “Đề đơn giản như vậy đều làm không được còn tìm cớ, nói cái gì làm từ phía sau lên, ai không biết câu cuối cùng ngay cả Dụ Dao cũng chưa làm được, cậu nói như vậy ai tin chứ!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc