Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày hôm sau, Kế Hân An lần đầu tiên thấy Trâu Vệ Quốc mặc quân phục chính quy, lại là một Đại tá.
Ông đưa Kế Hân An đến một sân huấn luyện trong nhà không nhỏ nằm gần khu đại viện quân đội, người ra vào cũng đều mặc quân phục.
Hai người đi thẳng vào văn phòng trong cùng. Trong phòng là một nữ sĩ quan mang hàm Trung tá. Kế Hân An vừa nhìn thấy huân chương của cô ấy, hai mắt đều sáng rực lên.
Trâu Vệ Quốc khách sáo với cô ấy vài câu, thuận tiện nói đùa: “Đây là Kế Hân An mà tôi nói với cô, sau khi tôi đi thì giao con bé cho cô, cô nhất định phải trông chừng giúp tôi, tôi về là phải nghiệm thu đấy.”
“Sao chú cảm thấy cháu còn vui hơn lúc học với chú thế nhỉ.” Trâu Vệ Quốc thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Kế Hân An hưng phấn đến đỏ bừng.
“Đương nhiên rồi. Chú cũng không phải không biết, cháu thích nhất là nữ sĩ quan. Đừng nhìn chú cấp bậc cao hơn người ta, ở chỗ cháu, chú cũng phải đứng sang một bên.” Kế Hân An từ trong cảm xúc hưng phấn hồi phục lại, còn làm bộ dạng xua xua tay.
Kế Hân An không chút làm ra vẻ khiến cả hai người đều bật cười.
Nói là đưa Kế Hân An vào quân đội huấn luyện nhưng cũng chỉ là khi cô có thời gian mới đến, cũng không khác trước kia lắm, chỉ là thời gian sáng tối chuyển từ công viên sang sân huấn luyện.
Nơi này là một căn cứ huấn luyện tạm thời, sẽ có lính nữ từ các đơn vị khác nhau đến đây huấn luyện, có khi thậm chí còn có cảnh sát địa phương tới, thời gian hoặc dài hoặc ngắn.
Quách Dung chính là người phụ trách nơi này. Tuy không biết cô ấy và thầy có quan hệ gì, nhưng cô ấy dạy Kế Hân An rất nghiêm túc, lại không lưu tình chút nào, mắc sai lầm liền mắng. Trong mắt mọi người, Quách Dung đối với Kế Hân An là nghiêm khắc nhất, có người thậm chí suy đoán cô có phải đắc tội gì với huấn luyện viên Quách này không.
Nhưng Kế Hân An tự biết đây là sự “chiếu cố” của Quách Dung đối với mình. Đối với cô càng nghiêm khắc đại biểu cho yêu cầu đối với cô cũng càng cao, cho nên cô cũng chưa từng oán thán.
Hơn nữa nơi này có một cái lợi mà trước kia không có, đó chính là có thể thực chiến. Khi thầy dạy cô chỉ là đơn phương truyền thụ, nếu muốn đánh thật thì cô một chút năng lực đánh trả cũng không có. Nơi này thì khác, bởi vì học viên đến từ các đơn vị khác nhau, trình độ cũng khác nhau, đương nhiên cũng có người mới học. Cho nên Kế Hân An mỗi ngày đều có cơ hội giao đấu với người khác.
Thầy nói đi là đi, từ sau ngày hôm đó, Kế Hân An không còn gặp lại ông nữa, ngay cả phương thức liên lạc cũng không có. Nếu không phải được dẫn đến nơi này, Kế Hân An thật nghi ngờ mình có phải hay không từng gặp người này.
Mà Kế Hân An và Quách Dung còn chưa thân đến mức không có gì giấu nhau cho nên cũng không thể hỏi tin tức về thầy, cô đành phải chậm rãi chờ đợi.
Kỳ thi giữa kỳ đúng hẹn lại tới, đây cũng coi như một lần thi lớn, phải chia phòng thi và ngồi đơn mỗi người một bàn. Điểm duy nhất khác biệt là thi xong không được nghỉ mà vẫn đi học bình thường. Đây cũng là điều làm Kế Hân An rối rắm nhất, bởi vì hiện tại chưa có kỳ nghỉ dài bảy ngày dịp Quốc khánh.
Nhưng thi vẫn phải thi, hơn nữa còn phải nghiêm túc. Kế Hân An khi làm bài không giống người khác. Người khác đều làm từ đầu, làm câu dễ trước, còn cô làm ngược lại, làm từ câu khó trước, chỉ vì để luyện các dạng đề. Làm xong hết, tính toán điểm không sai biệt lắm thì bỏ qua một số câu đơn giản phía trước không làm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


