Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Quân Doanh Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Trần Chiêu Đệ chứng kiến toàn bộ màn “giao thủ” của hai người, không tự giác cũng bật cười thành tiếng: "Tớ nói này, hai người các cậu cũng chú ý chút đi, đây là đang giờ tự học đấy!”

“Đúng đấy, đại ca cũng chiếu cố tâm trạng của những người độc thân như bọn tớ chút chứ.” Trương Đào, anh em tốt của Trâu Trạch ngồi bên cạnh cũng hùa theo xem náo nhiệt.

“Các cậu nói cái gì thế! Bọn tớ đang nói đùa thôi.” Bị Trần Chiêu Đệ nói vậy, Kế Hân An cũng có chút ngượng ngùng.

“Tớ biết, đùa với “anh trai tốt” mà.” Trần Chiêu Đệ rướn người lên trước, ghé vào tai Kế Hân An nói nhỏ.

Kế Hân An lườm cô ấy một cái, giơ tay định đánh, cô ấy vội rụt về. Lúc này Kế Hân An thấy mặt Trâu Trạch đỏ như sắp nhỏ ra máu, vội tự nhắc nhở bản thân, hiện tại là thập niên 90, sau này nói đùa nhất định phải chú ý. Quá khác biệt rốt cuộc không phù hợp với mục đích làm người của cô.

“Chiêu Đệ, hay là cậu cũng đi cùng tớ đi, dù sao học thêm một thứ cũng không có hại gì mà.” Kế Hân An không chỉ vì muốn có người đi cùng, mà cũng là suy nghĩ cho Trần Chiêu Đệ. Hiện tại mọi người còn chưa coi trọng mấy thứ này, nhưng cô biết về sau biết thêm một bản lĩnh là có thêm một con đường.

“Tớ không được đâu, cuối tuần tớ còn phải học bài!” Trần Chiêu Đệ nghe xong lập tức lắc đầu quầy quậy.

“Thế mới đúng chứ, tớ đảm bảo sau này cậu tuyệt đối sẽ không hối hận.” Kế Hân An vui vẻ vỗ vỗ vai cô ấy.

Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã sắp thi giữa kỳ. Ba của Trâu Trạch vẫn chưa đi, lại còn phát hiện chuyện Trâu Trạch đi học guitar nên đã rất tức giận.

Cũng may có mẹ Trâu Trạch nói đỡ mới miễn được một trận đòn, nói chỉ cần cậu không đi nữa thì không đánh cậu. Trâu Trạch đương nhiên không chịu, vì thế lại suýt chút nữa dẫn phát chiến tranh. Cuối cùng dưới sự chu toàn của mẹ Trâu, hai người đạt thành thỏa thuận: Trâu Trạch cần thiết đảm bảo về sau thành tích thi cử phải nằm trong top 3 của lớp, top 10 của khối. Nếu không cũng chỉ có thể thành thật ở nhà đọc sách.

Kế Hân An biết chuyện này xong cũng không lấy chuyện của mình làm phiền Trâu Trạch nữa, để cậu chuyên tâm học tập. Tuy rằng biết việc này với cậu ta mà nói không tính là khó, nhưng chỉ sợ nhỡ đâu thay đổi “lịch sử”.

Đối mặt với lần thi giữa kỳ đầu tiên, không khí trong lớp vô cùng khẩn trương, ai cũng muốn đạt thành tích tốt. Mọi người đều rất nghiêm túc chuẩn bị, có lẽ chỉ có Kế Hân An là khác biệt, mỗi ngày vẫn như thường lệ, việc gì cần làm thì làm, cứ như không có chuyện gì xảy ra. Tuy nhiên cô cũng không tiện biểu hiện quá rõ ràng, cho nên giờ tự học cũng không dám hào phóng lấy sách khác ra đọc mà làm bộ làm tịch lấy quyển bài tập ra làm.

Và sáng hôm nay, Kế Hân An nhận được một tin xấu: Thầy sắp phải đi.

“Thầy, thầy không làm việc ở đây à, sao nói đi là đi, khi nào thì về ạ?” Kế Hân An tuy biết không ngăn cản được gì nhưng vẫn mang theo chút không nỡ.

“Cái này thì không nói trước được nhưng cháu đừng có lười biếng, chờ chú quay lại kiểm tra, nếu cháu không tiến bộ thì chú không tha cho đâu.” Trâu Vệ Quốc cũng luyến tiếc cô đệ tử mới thu nhận được một tháng này: "Ngày mai cháu được nghỉ phải không, chú đưa cháu đi một nơi.”

“Nơi nào thế thầy?” Kế Hân An lập tức tỉnh táo hẳn.

“Bí mật.” Trâu Vệ Quốc mỉm cười nhìn ái đồ.

“Ôi chao, thầy cứ nói cho cháu biết đi mà!” Kế Hân An lại dùng chiêu làm nũng.

“Làm nũng cũng vô dụng, chờ đi sẽ biết.” Trâu Vệ Quốc đã sớm không ăn chiêu này của cô.

Kế Hân An buồn bực chu miệng, không ngờ thầy mặt đen thế mà lại có thể chơi ác thế này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc