Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Quân Doanh Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Kế Hân An không muốn lãng phí thời gian như vậy, vẫn luôn muốn tìm một lớp năng khiếu gì đó, nhưng lại không muốn học tạm bợ, cho nên cũng chưa gặp được cái nào thích hợp. Vì vậy, cuối tuần Kế Hân An đều ngâm mình ở thư viện hoặc hiệu sách.

Cứ thế này mãi cũng không phải là cách, cô không muốn trở thành một con mọt sách danh xứng với thực.

Kế Hân An chợt nhớ ra Trâu Trạch chính là lúc này bắt đầu tiếp xúc nhạc cụ, hơn nữa vẫn luôn kiên trì rất nhiều năm. Về sau cậu ta có thể thuần thục diễn tấu vài loại nhạc cụ cũng là nhờ gặp được người thầy tốt.

“Trâu Trạch, cậu còn học guitar không?” Trong tiết tự học, Kế Hân An thấy người xung quanh đều đang đọc sách hoặc làm bài tập, cô sợ ảnh hưởng đến người khác, chỉ có thể ghé vào trên bàn, nhỏ giọng hỏi.

“Học chứ, sao lại không học, nhưng thời gian này không học được. Ông già nhà tớ đã về rồi, mỗi ngày không phải nhìn chằm chằm tớ học tập thì là tìm cớ thao luyện tớ. Làm cho tớ một chút thời gian rảnh cũng không có. Ê, sao cậu biết tớ học guitar, tớ hình như chưa nói với cậu mà!” Trâu Trạch vừa mở miệng là đầy một bụng oán thán.

“À, vậy cậu học ở đâu, thầy giáo thế nào?” Kế Hân An rốt cuộc hỏi đến vấn đề chính.

“Nghe ý tứ này, cậu cũng muốn học guitar à?” Trâu Trạch thoáng cái vui vẻ, quay đầu lại nhìn Kế Hân An.

“Guitar thì tớ không muốn học, nhưng tớ muốn học cái khác, giống như vũ đạo, piano linh tinh, cũng không biết chỗ cậu có thầy giáo nào dạy được không.” Kế Hân An trực tiếp nói ra, rốt cuộc chuyện này cũng không có gì phải giấu giếm.

“Đương nhiên là có, đoàn văn công quân đội cái gì mà không có, cậu chỉ cần nói ra tên là tớ có thể tìm được. Tuy nhiên người ta cũng không phải tùy tiện người nào cũng dạy đâu!” Vừa nghe cô nói những thứ này, Trâu Trạch lập tức nói nhiều hẳn lên.

Kế Hân An vừa mới có chút thất vọng, nhưng vừa thấy bộ dạng cười xấu xa của cậu, lập tức hiểu ra: "Như vậy à, vậy quên đi, dù sao tớ cũng không phải rất muốn học, chính là rảnh rỗi nên muốn tìm việc này làm, có đi hay không không sao cả.” Kế Hân An làm ra vẻ thất vọng uể oải.

“Đừng mà, bọn họ không dạy người ngoài nhưng không phải có tớ đây sao, tớ dẫn cậu đi, cậu muốn học cái gì còn không phải do tớ quyết định à!” Trâu Trạch quả nhiên bị lừa.

“Vẫn là đừng phiền cậu, tớ biết, đi tìm người đoàn văn công quân đội học không phải dễ dàng như vậy, cậu cũng đừng cậy mạnh.” Kế Hân An nén cười thấp giọng nói.

“Ai nói tớ cậy mạnh, tớ...” Trâu Trạch vừa mới nói một nửa liền phát hiện Kế Hân An đã không nhịn được bật cười, lúc này mới đoán được mình bị lừa: "Được lắm, thế mà dám lừa tớ, nhìn dáng vẻ cậu là thật không muốn đi, vậy quên đi, tớ vẫn là tự mình đi thôi!”

“Đừng như vậy, Trâu Trạch, cậu vừa rồi không cũng lừa tớ sao, hai ta huề nhau. Biết không?” Kế Hân An thấy bị vạch trần, lập tức giọng điệu liền mềm xuống.

“Muốn huề nhau à? Cũng được, gọi tiếng “anh trai tốt” đi. Tớ nghe mà vui thì chờ ông già nhà tớ đi rồi tớ sẽ dẫn cậu đi.” Trâu Trạch ra vẻ đại gia vắt chéo chân, tựa lưng vào ghế ngồi, cười nhìn Kế Hân An.

Nếu thật là cô bé mười ba tuổi bình thường lúc này nhất định bị cậu trêu đến ngượng ngùng, nhưng Kế Hân An lại có một linh hồn người trưởng thành, mấy cái này so với những trò đùa nam nữ đời sau thì tính là gì!

“Anh trai tốt...” Kế Hân An đưa tay giữ chặt cánh tay Trâu Trạch, vừa lắc vừa làm nũng gọi một tiếng, còn kéo dài âm cuối.

Trâu Trạch mặt đỏ bừng đến tận mang tai, lập tức ngồi ngay ngắn lại: "Mau làm bài tập đi, buổi tối còn bao nhiêu việc!” Cậu chuyển chủ đề rõ ràng như vậy.

“Vậy cậu có dẫn tớ đi không?” Kế Hân An nhìn dáng vẻ của cậu cảm thấy đáng yêu cực kỳ, còn cười xấu xa hỏi.

“Đi, đi là được chứ gì!” Trâu Trạch càng thêm xấu hổ, vội giả vờ nghiêm túc làm bài tập, nhưng một hồi lâu, một chữ cũng không viết được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc