Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Quân Doanh Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Buổi tối Kế Hân An về nhà thì chỉ có một mình, ba mẹ đều chưa tan tầm. Bọn họ làm cùng một đơn vị cho nên nếu có tăng ca gì đó thì sẽ cùng nhau không về.

Kế Hân An gọi điện thoại hỏi xem họ có về ăn cơm không, nhận được câu trả lời khẳng định liền bắt đầu nấu cơm.

Khi ba mẹ mở cửa vào nhà, thức ăn đã dọn lên bàn. Lúc này ba mẹ càng kinh ngạc không biết nói gì cho phải.

Buổi sáng mua bữa sáng, tuy rằng dậy sớm nhưng đó là mua còn tính dễ dàng, nhưng buổi tối đây là người thật việc thật.

“An An thật sự trưởng thành rồi, đều biết nấu cơm cho ba mẹ." " Mẹ cô cười không khép được miệng.

“An An, mấy món này con học khi nào thế, thật đúng là không phát hiện con còn có tay nghề này đấy!” Ba cô nhìn thức ăn bốc khói nghi ngút trên bàn, chưa ăn đã thấy vui trong lòng.

“Con ấy à, chính là ngày thường xem thực đơn, học đến đâu dùng đến đó. Mau lại đây ăn đi ạ, một lát nữa nguội hết, con là canh giờ làm đấy.” Cô xới cơm vào bát rồi cũng ngồi xuống.

“Thế nào, ngon không ạ?” Kế Hân An vừa ăn vừa nhìn hai người bọn họ.

“Ngon.”

“Không tồi.”

Hai người đều rất hài lòng.

“Đúng rồi mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ. Sau này buổi sáng và tối con đều muốn ra ngoài đi dạo một chút, cũng tiện thể ở bên ngoài xem sách, học thuộc từ vựng tiếng Anh gì đó.” Kế Hân An cảm thấy cần thiết phải nói với họ một chút, sau này muốn mỗi ngày đi ra ngoài, cũng không thể vì chút việc nhỏ này mà gây hiểu lầm.

“Muốn ra ngoài thì cứ đi, vừa lúc đi dạo cho thoáng, đỡ phải suốt ngày không ở lớp thì ở nhà, không bệnh cũng ngốc ra." Mẹ cô không chút suy nghĩ liền đồng ý.

Chủ nhân của đôi mắt này chính là Trâu Vệ Quốc. Hình như đoán được Kế Hân An sẽ đến, ông vẫn luôn đứng cách cổng công viên không xa. Kế Hân An vừa đến, ông liền đi theo, nhìn Kế Hân An luyện quyền, trong mắt ông chậm rãi toát ra vẻ hài lòng. Mãi đến khi Kế Hân An rời đi, ông cũng mặt mang vẻ mặt vui vẻ đi về.

Mà cả Kế Hân An và Trâu Vệ Quốc đều không ngờ rằng, khuôn mặt tươi cười của Trâu Vệ Quốc đã mang đến cho những người gặp ông tối hôm đó một phen kinh ngạc không nhỏ, bao gồm lính gác cổng, cảnh vệ viên và cả người nhà của ông. Nếu ông biết được, nhất định không cười nổi, chắc chắn là dở khóc dở cười!

Kế Hân An cảm thấy quả nhiên mình đoán trúng, ngày hôm sau thầy tới dạy cô không dạy cái gì mới mà bắt cô lặp lại những gì đã dạy hôm qua.

Hoặc là tự mình làm mẫu, hoặc là chỉ động tác sai của cô, còn bắt Kế Hân An cũng đeo bao cát, đi theo ông cùng nhau chạy bộ, rèn luyện sức bền. Về cơ bản tất cả đều là những thứ nền tảng.

Kế Hân An cũng không sốt ruột muốn học cái mới, rốt cuộc cơm phải ăn từng miếng. Điều này làm Trâu Vệ Quốc càng thêm hài lòng.

Kế Hân An cứ như vậy mỗi tối tự mình ra ngoài luyện, buổi sáng lại đến học cùng thầy. Mấy ngày trôi qua, bất kể là thể năng hay các mặt khác đều có tiến bộ không nhỏ.

Ở trường, tuy rằng lớp sáu chưa có nhiều bài kiểm tra, nhưng các môn cũng đều từng có một hai lần kiểm tra nhỏ. Kế Hân An giữ thành tích của mình ở mức trung, cũng không lấy điểm tuyệt đối tất cả, tuy rằng đối với cô hiện tại thì đó là chuyện dễ như trở bàn tay.

Cô hiện tại tuy có bản lĩnh “đã gặp qua là không quên được”, nhưng cô phát hiện nếu chỉ xem một lần thì chỉ nhớ được vài ngày là quên. Nếu muốn nhớ lâu một chút hoặc vĩnh viễn nhớ kỹ thì chỉ có thể xem nhiều lần. Hóa ra có dị năng cũng vẫn phải bỏ công bỏ sức. Không có vất vả nỗ lực thì có có thiên phú cũng vô dụng.

Tuy nhiên hiện tại Kế Hân An đương nhiên sẽ không lãng phí thiên phú của mình, mỗi ngày sẽ nghiêm túc đọc sách cho đến khi đảm bảo nhớ kĩ mới thôi.

Tuy rằng còn phải dành thời gian đọc sách, nhưng so với thời gian cô dự tính thì ít hơn nhiều, cho nên cô dư ra phần lớn thời gian rảnh rỗi. Ngày thường sáng tối sẽ đi rèn luyện, thậm chí ngẫu nhiên còn có thời gian nấu cơm sáng tối, mà cuối tuần càng là rảnh rỗi không có việc gì làm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc