Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Quân Doanh Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Trâu Trạch thấy cô cười cũng cười theo: “Chữ viết cũng không tồi nha!”

“Cậu cũng đừng khen tớ, khen nữa tớ lại kiêu ngạo đấy.” Kế Hân An lúc này thật sự có chút ngượng ngùng.

Trâu Trạch còn định nói gì đó nhưng thấy ánh mắt giáo viên đã bắt đầu quét về phía này, hai người đều ăn ý không nói chuyện nữa.

Muốn nói mấy năm nay Kế Hân An có gì lấy ra được thì chính là một tay chữ đẹp này, bất kể là bút cứng hay bút lông, tuy chưa từng đoạt giải gì nhưng ai thấy cũng sẽ khen ngợi một phen.

Sau khi đi làm, Kế Hân An mỗi ngày trừ lên mạng đọc tiểu thuyết, thời gian còn lại đều dùng để luyện chữ, cũng thật không lãng phí bao năm thời gian. Hiện tại Kế Hân An rốt cuộc hiểu được, bất kể chuyện gì, chỉ cần kiên trì thì nhất định sẽ có kết quả.

Buổi chiều có một tiết tự học, Kế Hân An vốn định hoàn thành hết bài tập ở trường, về nhà để luyện tập lại bộ quân thể quyền buổi sáng mới học, cô không muốn ngày mai thầy kiểm tra lại đánh ra cái dạng mèo cào đó.

Nhưng thật bất hạnh, ý tưởng của cô không thể thực hiện. Tiết tự học bị chủ nhiệm lớp chiếm dụng để bầu cán bộ lớp.

Thực ra nói là bầu cán bộ lớp, chẳng qua là chủ nhiệm lớp dựa vào thành tích thi tốt nghiệp tiểu học và thi đầu vào để chọn ra mấy người học tốt nhất, sau đó cho mọi người bầu xem ai làm lớp trưởng, học tập ủy viên... Còn các chức danh cán sự bộ môn thì ai có thành tích môn nào tốt nhất sẽ làm cán sự môn đó. Đương nhiên thành tích các môn khác cũng không thể quá kém.

Việc tranh cử lớp trưởng và các cán bộ lớp khác thoạt nhìn vẫn tương đối chính quy, từ bỏ phiếu đến đọc phiếu thật đúng là một bước cũng không thiếu.

Kế Hân An thấy trên bảng có tên Trâu Trạch, vì thế bèn cười xấu xa viết tên cậu vào phiếu bầu lớp trưởng, trong lòng nghĩ: “Mệt chết cậu đi, chuyện tốt không đến lượt cậu, việc nặng nhọc toàn để cậu làm.”

Tâm lý "ác độc" của Kế Hân An rốt cuộc vẫn thực hiện được, Trâu Trạch “vinh hạnh” đắc cử lớp trưởng. Tuy nhiên nhìn khuôn mặt khó coi của cậu là biết cậu không tình nguyện đến mức nào.

“Có phải cậu nhìn thấy tớ xui xẻo thì đặc biệt vui vẻ không?” Vừa mới từ trên bục giảng phát biểu xong “diễn văn nhậm chức”, Trâu Trạch ngồi xuống liền cúi đầu hỏi Kế Hân An.

“Có rõ ràng như vậy sao?” Kế Hân An mặt đầy vẻ kinh ngạc hỏi lại: "Vậy lần sau tớ sẽ cố gắng không biểu hiện rõ ràng như thế.”

“...” Cậu rốt cuộc chọc gì cô chứ?

Thầy từng nói hiện tại rất nhiều lớp thư pháp chỉ cần học viên viết ra chữ đẹp là được, mặc kệ viết nhanh hay chậm, mà chúng ta bình thường viết chữ đều rất nhanh. Nếu chỉ là khi luyện chữ thì chậm rãi viết cho đẹp, còn ngày thường viết nhanh thì lại trở về nguyên hình lúc chưa luyện.

Mà Kế Hân An ở đó tuy chỉ học hai tháng, lại sửa được cái tật viết chữ chậm của mình. Cũng học được một phương pháp viết chữ tốt, lúc này mới có thể làm cô viết ra một tay chữ đẹp đồng thời còn không hề chậm hơn người khác chút nào.

Kế Hân An không chỉ mang về một tay chữ đẹp, còn mang theo cả thói quen này trở về.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc