Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Thi trường quân đội? Cháu là con gái sao lại nghĩ muốn thi trường quân đội, thi một trường đại học địa phương tốt, ra trường tìm công việc tốt không phải hay hơn sao!” Vừa nghe Kế Hân An muốn thi trường quân đội, ông ấy lập tức hứng thú, bèn quên ngay sự xấu hổ vừa rồi.
“Thi đại học địa phương đương nhiên cũng rất tốt, nhưng cháu chỉ thích trường quân đội, hơn nữa muốn làm một quân nhân chân chính, không phải vào quân đội ngồi văn phòng.” Kế Hân An biết hiện tại có lẽ đội thủy quân lục chiến nữ mới vừa thành lập, mà các lực lượng đặc biệt và trinh sát khác phần lớn chưa nhận lính nữ, đa số lính nữ đều chỉ ở cơ quan đơn vị hoặc viện quân y, nhiều nhất cũng chỉ có thể là lính thông tin.
“Làm quân nhân chân chính? Làm quân nhân chân chính cũng không phải chỉ biết chạy bộ là được, cháu biết cái gì nào?” Thấy Kế Hân An lại có suy nghĩ như vậy, ông lập tức có hứng thú trò chuyện với cô.
“Hiện tại cháu chưa biết gì cả, nhưng có thể học mà! Cháu khẳng định học một cái là biết ngay, nếu không tin thì chú dạy cháu chút gì đó trước đi?” Kế Hân An cười giảo hoạt.
Người nọ cũng không nói thêm nữa, bắt đầu đi quyền. Ông nói chỉ đánh một lần là vì thấy Kế Hân An nói có chút quá tự tin, cố ý cho cô một bài học nhỏ. Nhưng đã hạ quyết tâm, chẳng sợ Kế Hân An có thể làm ra một nửa động tác, ông sẽ tận lực chỉ đạo cô, cho nên khi làm động tác chậm đi rất nhiều, ở giữa cũng dừng lại nhiều hơn.
Kế Hân An đứng bên cạnh chằm chằm nhìn từng động tác của ông, vừa dùng trí nhớ “đã gặp qua là không quên được” của mình ghi nhớ vào trong đầu.
Rất nhanh một bài quân thể quyền đã đánh xong, Kế Hân An lập tức dựa theo ký ức vừa rồi khoa tay múa chân. Tuy rằng cô nhớ kỹ tất cả nhưng thân thể lại chưa từng làm qua, cho nên tất cả động tác đều không chuẩn, chỉ có hình mà không có ý. Tuy nhiên cái dạng này cũng đã đủ làm người nọ kinh ngạc.
Kế Hân An làm càng lúc càng chậm nhưng cũng rất nhanh liền xong. Tuy rằng cô biết mình đã làm ra tất cả các động tác, nhưng không có cái nào chuẩn, cô có chút lo lắng đứng nhìn ông.
“Trước kia cháu từng học qua?” Người nọ giật mình nhìn cô, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy có nhân tài chỉ nhìn một lần liền có thể làm lại toàn bộ!
“Không có ạ, cháu thề, trước kia đừng nói quân thể quyền, quyền gì cháu cũng chưa học qua. Chú không phải định chơi xấu đấy chứ?” Cô chỉ học Taekwondo mấy tháng sau khi tốt nghiệp, cái này chắc không tính đi.
“Con nhóc này, chú có thể chơi xấu với cháu sao? Sáng mai 4 giờ rưỡi đến đây.” Thấy bộ dạng của Kế Hân An, ông vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng cũng có thể nhìn ra cô thật sự muốn học, cũng không biết cô có chịu được cái khổ này không.
“Đảm bảo đúng giờ.” Kế Hân An nghịch ngợm làm quân lễ: "Đúng rồi, thầy, cháu tên là Kế Hân An, chú có thể gọi cháu là An An, cháu còn chưa biết tên chú là gì đâu!” Kế Hân An sợ ông đổi ý, nóng lòng xác định danh phận.
“Cháu cũng biết cách đấy, thầy đều gọi rồi. Chú tên là Trâu Vệ Quốc. Sau này cứ gọi là chú Trâu đi, đừng gọi thầy gì cả.” Trâu Vệ Quốc phát hiện Kế Hân An thật sự rất lanh lợi, không phải lanh lợi có gì không tốt, nhưng người như vậy lựa chọn cũng sẽ nhiều hơn một chút, chỉ sợ cô không thể kiên trì đến cùng.
“Vâng, chú Trâu.” Kế Hân An cười cười nghe lời gọi một tiếng: "Tuy nhiên, chú chính là thầy của cháu, ngày mai gặp lại nhé, thầy.” Nói xong cô bèn chạy về hướng nhà mình.
Kế Hân An vì quá hưng phấn khi có thể học được bản lĩnh từ một quân nhân chân chính nên không nghe kỹ lời Trâu Vệ Quốc, khiến cô nghe nhầm họ của ông thành "Chu" (hoặc Châu), cũng không nghĩ nhiều đến hướng khác. Điều này làm cho cô nhiều năm sau gây ra một chuyện cười, đương nhiên đó là chuyện về sau.
Mẹ Kế Hân An vừa mới ngủ dậy đi ra khỏi phòng ngủ, chính mắt thấy Kế Hân An xách bữa sáng mua từ dưới lầu về.
“Mặt trời hôm nay có phải mọc đằng tây không, con gái bảo bối của mẹ thế mà dậy sớm như vậy, còn mua bữa sáng về.” Kế Hân An vốn là người trước nay không bao giờ dậy sớm, có thể ngủ thêm một phút quyết không lãng phí một phút, thảo nào mẹ lại nói cô như vậy.
“Mẹ, đừng nói thế mà! Con đã lên cấp hai, đã trưởng thành rồi. Sau này ngày nào con cũng dậy sớm làm bữa sáng cho ba mẹ được không?” Kế Hân An đặt bữa sáng xuống, ôm cánh tay mẹ bắt đầu làm nũng. Tuổi trẻ thật tốt, làm nũng như vậy một chút cũng không cảm thấy kỳ quái.
“Được, xem con kiên trì được mấy ngày.” Mẹ cô căn bản không tin cô có thể kiên trì bao lâu. Kế Hân An chính là điển hình của tính cách nhiệt huyết ba phút, chuyện gì cũng làm không lâu dài.
Kế Hân An cũng không giải thích, rốt cuộc thói quen của cô bao năm nay mẹ là người hiểu rõ nhất, muốn mẹ lập tức thay đổi cái nhìn về mình thật đúng là không dễ dàng.
Ăn sáng xong về phòng lấy cặp sách, Kế Hân An chợt nhớ tới chuyện đọc sách hôm qua, không biết những gì mình nhớ hôm qua hôm nay có quên hết không. Vì thế lập tức tĩnh tâm hồi tưởng lại từng chút một, phát hiện thế mà giống hệt như lúc vừa xem xong hôm qua. Cô vui mừng xách cặp sách đi ra ngoài.
Ngày đầu tiên đi học, cảm giác mới mẻ còn chưa qua, mọi người đều còn nghiêm túc nghe giảng. Kế Hân An ngay từ đầu còn có thể nghiêm túc nghe thầy cô giảng bài, nhưng đã nhớ kỹ hết những gì đang học, cô làm sao cũng không có cách nào tập trung chú ý nghe tiếp được, cho nên nghe được một lúc, tuy ánh mắt thoạt nhìn vẫn như đang nghiêm túc nghe nhưng tâm tư sớm đã bay đi đâu mất.
Kế Hân An nhớ tới chuyện sáng nay, ngẫm lại lại từng kiến thức thầy dạy. Tuy ông nói chỉ là quân thể quyền bình thường nhưng Kế Hân An lại cảm thấy bộ quyền này có chút khác biệt, nếu có thể thuần thục nắm giữ, nói không chừng sẽ có hiệu quả không ngờ.
Đừng nhìn chỉ tiếp xúc một lúc như vậy, nhưng trong lòng Kế Hân An thật sự đã coi ông là thầy. Rốt cuộc hiện tại không giống về sau internet tiện lợi như vậy, muốn học cái gì gõ vài cái bàn phím là tìm được. Nếu không có cơ duyên xảo hợp như vậy, Kế Hân An không biết khi nào mới có thể tiếp xúc đến những thứ này.
Đang lúc miên man suy nghĩ, Trâu Trạch đột nhiên kéo tay cô. Kế Hân An giật mình tỉnh lại, vừa lúc nghe được giáo viên Toán trên bục giảng nói: “Các em mấy người lên bảng làm bài này xem.”
Kế Hân An che giấu rất tốt, không chút hoang mang cùng một bạn học khác đi lên bục giảng. Bài toán đó đối với cô mà nói cũng không khó, đi lên viết vài bước rõ ràng rành mạch là xong, cô là người làm xong đầu tiên rồi đi về chỗ.
Giáo viên nhìn chữ viết sạch sẽ, đẹp đẽ của Kế Hân An trên bảng đen bèn hài lòng gật gật đầu, sau đó tiếp tục giảng bài, xem ra là không phát hiện Kế Hân An thất thần.
Tuy nhiên giáo viên không phát hiện nhưng có người lại phát hiện. Kế Hân An vừa ngồi xuống, Trâu Trạch liền quay đầu lại, dưới gầm bàn giơ ngón tay cái lên nói: “Thật ngầu, tớ tưởng tớ đã đủ thông minh rồi, về nhà không cần đọc sách chỉ nghe giảng là biết, không ngờ cậu còn lợi hại hơn tớ, đến nghe giảng cũng không nghe mà cái gì cũng biết.”
“Bình thường, bình thường, toàn quốc đứng thứ ba.” Kế Hân An làm ra vẻ đắc ý, sau đó chính mình trước không nhịn được cười ra tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







