Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Quân Doanh Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Ngày hôm sau, sáng sớm tinh mơ Kế Hân An đã dậy, thu dọn giường chiếu xong xuôi liền rón rén đi ra ngoài chạy bộ.

Gần khu tiểu khu nhà Kế Hân An có một công viên miễn phí, buổi sáng có rất nhiều người đến rèn luyện thân thể.

Kế Hân An cũng chọn địa điểm chạy bộ ở đây, một là vì không khí tốt, hai là vì ở đây có nhiều người vận động.

Không biết mọi người có cảm giác này không, một người tự mình làm một việc rất dễ không kiên trì được mà bỏ cuộc, nhưng nếu thấy nhiều người cùng làm, thấy người khác kiên trì được thì mình cũng có thể kiên trì. Kế Hân An chính là muốn bản thân kiên trì đến cùng, mãi cho đến khi tốt nghiệp cấp ba.

Chạy chậm vài vòng, ước chừng cũng được hơn một ngàn mét, cô dừng lại ép chân, hoạt động toàn thân. Kế Hân An thầm nghĩ lúc này thân thể đúng là tốt, nếu là cô năm 29 tuổi thì đừng nói hơn một ngàn mét, 200 mét đã thở không ra hơi rồi.

Kế Hân An vừa ép chân vừa nhìn bốn phía mọi người đang tập các loại vận động. Hóa ra trước kia mình không dậy sớm nên chưa bao giờ biết nơi này buổi sáng lại náo nhiệt như vậy.

Đột nhiên cô nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc áo rằn ri, chân đeo bao cát đang chạy không nhanh không chậm. Có vẻ như đã chạy được một lúc lâu nhưng trên mặt lại không có chút mồ hôi nào. Cô nghĩ người này nhất định là người của khu đại viện quân đội cách đó không xa, không biết vì sao không chạy ở cửa nhà mà lại chạy ở đây. Hơn nữa khí thế đặc biệt trên người ông ấy khiến Kế Hân An cảm thấy ông nhất định không phải là một quân nhân bình thường.

Kế Hân An muốn xem thực lực chân chính hiện tại của mình, vì thế liền chạy theo sau ông ấy.

Người nọ có lẽ biết cô đi theo, cũng cố ý thử cô nên càng chạy càng nhanh. Chỉ chạy thêm hai vòng lớn, Kế Hân An liền cảm thấy phổi mình sắp nổ tung, đành dừng lại ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi.

Kế Hân An không khỏi có chút bực mình, hơn nữa nghĩ đến vừa rồi ông ấy càng chạy càng nhanh tuyệt đối là cố ý. Lại nhìn khuôn mặt bài poker vạn năm không đổi kia, Kế Hân An đột nhiên muốn xem ông ấy biến sắc mặt sẽ như thế nào.

“Này! Chú đi theo cháu làm gì thế? Không phải là muốn tán tỉnh cháu đấy chứ, nói cho chú biết cháu là vị thành niên đấy nhé!” Kế Hân An không qua não buột miệng nói ra một câu, hơn nữa còn là kẻ ác cáo trạng trước.

Người nọ đầu tiên là sửng sốt, hình như không nghe hiểu Kế Hân An nói gì, sau đó lập tức hiểu ra, há miệng muốn nói gì đó lại không nói nên lời, trên mặt lộ vẻ xấu hổ.

Kế Hân An thấy thế, tâm trạng lập tức tốt lên, lại nói ông ấy như vậy thật sự là rất buồn cười, liền ha ha cười phá lên.

Có lẽ chưa từng gặp người như Kế Hân An, thấy cô cười, khuôn mặt đen sạm của người nọ lại có một tia hồng khả nghi.

Kế Hân An biết cười nữa nhất định sẽ đắc tội người này, liền nín cười, chuẩn bị chuyển chủ đề: "Cháu đến chạy bộ không chỉ muốn rèn luyện thân thể mà là muốn chuẩn bị cho tương lai. Thi đại học cháu muốn thi vào trường quân đội, cho nên cháu cảm thấy hiện tại chạy còn chưa tính là nhiều, sau này từ từ còn muốn chạy xa hơn.” Kế Hân An dám khẳng định người trước mắt nhất định là quân nhân, rất có khả năng còn là sĩ quan, bèn nói thật, biết đâu người này còn có thể giúp cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc