Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sáng sớm hôm sau, Giang Tĩnh Viễn đã đến nhà Cố Thanh Thanh, giúp cô gánh nước, chẻ củi, dọn dẹp sân nhà.
Càng nhìn, Tô Thanh Dao càng bực. Sao con gái bà lại chấp nhận lấy tên côn đồ như thế?
Ngày ngày anh ta đến đây rõ là chỉ để ăn chực uống chùa. Nhưng chuyện đó cũng chẳng hề gì, nhà chỉ có hai đứa con, thêm một miệng ăn cũng chẳng sao.
Vấn đề là Giang Tĩnh Viễn không có nghề nghiệp ổn định, chẳng ưa làm nông. Tương lai, lấy gì để nuôi con gái bà?
Làm xong việc, Giang Tĩnh Viễn về nhà dắt chiếc xe đạp cũ tới, vẫy tay gọi Cố Thanh Thanh: “Mình đi thành phố nhé!”
Cố Thanh Thanh cau mày, mẹ cô đã không vui suốt cả buổi sáng, nếu cô bỏ bữa mà ra ngoài thì thể nào cũng bị mắng té tát.
“Còn sớm mà, ăn sáng rồi hãy đi.”
Giang Tĩnh Viễn cười ngây ngô: “Không cần đâu, anh đưa em ra phố ăn bánh bao nhân thịt với bún gạo.”
Tô Thanh Dao nghe anh khoác lác thì chỉ trích thẳng thừng: “Caauj mơ à?”
Nghe mẹ vợ đồng ý, Giang Tĩnh Viễn mừng rỡ kéo Cố Thanh Thanh đi ngay: “Mình đi thôi! Ngồi lên ghế sau, anh chở em.”
Thấy cái yên xe cũ kỹ đầy vết gỉ, Cố Thanh Thanh nhíu mày. Hiểu được vẻ ngại ngùng của cô, Giang Tĩnh Viễn vội về nhà lấy một chiếc áo cũ, trải lên yên xe sau.
Ông nội cô vừa từ ngoài về, thấy hành động của Giang Tĩnh Viễn thì gật gù hài lòng, cảm thấy anh là đứa biết thương vợ.
Dù có là côn đồ đi chăng nữa, chỉ cần biết yêu thương người khác, anh cũng là người tốt.
Tô Thanh Dao nhìn thấy, chỉ biết thở dài. Chỉ cần an thật lòng đối tốt với con gái bà, côn đồ thì côn đồ, cũng chẳng sao.
Giang Tĩnh Viễn chào ba vị trưởng bối rồi chở Cố Thanh Thanh đi lên phố.
Trên đường, gặp vài người làng dậy sớm đi làm, ai nấy đều lắc đầu ngao ngán:
“Con bé Thanh Thanh xinh đẹp, tính nết tốt, chỉ mỗi tội ốm yếu từ nhỏ, thiệt là tiện nghi cho tên côn đồ Giang Tĩnh Viễn.”
“Đúng đấy, bông hoa nhài lại cắm vào bãi phân trâu.”
“Thằng Giang Tĩnh Viễn đúng là gặp may, xem nó cười đến mức không tìm thấy phương hướng rồi kìa.”
“Nhà họ Cố chắc cũng hết cách, con bé Thanh Thanh mười chín rồi, không cưới đi thì thành bà cô mất thôi.”
Gió đưa lời bàn tán của dân làng đến tai Cố Thanh Thanh, nhưng cô chẳng bận tâm. Ngồi phía sau xe đạp, ôm nhẹ lấy eo Giang Tĩnh Viễn, cô thản nhiên vui vẻ.
Kiếp trước cô chưa bao giờ nghĩ Giang Tĩnh Viễn sẽ nhớ nhung mình đến thế, mãi đến khi chết mới nhận ra. Giờ đây ông trời cho cô sống lại, nhất định cô sẽ trân trọng.
Cố gia thôn cách thị trấn không xa lắm, chỉ khoảng mười dặm, đạp xe chừng bốn mươi phút là đến nơi.
Giang Tĩnh Viễn đạp xe nhanh, chỉ hơn nửa tiếng đã đến nơi.
Thị trấn hiện tại chưa có cao ốc gì, tòa nhà cao nhất là tòa bách hóa, cao năm tầng, xem như biểu tượng, từ xa cũng có thể trông thấy rõ ràng.
Giang Tĩnh Viễn không đưa Cố Thanh Thanh đến nhà hàng lớn, mà dừng lại trước một kho hàng, gọi cô xuống xe.
Cửa kho đóng kín, bên trong nghe thấy động tĩnh, một thiếu niên chừng mười bảy mười tám tuổi thò đầu ra nhìn. Thấy Giang Tĩnh Viễn thì không có phản ứng gì, nhưng nhìn thấy Cố Thanh Thanh, cậu ngẩn người một chút: “Anh! Đây là ân nhân cứu mạng mà anh thường nhắc đến, người mà anh muốn lấy để báo đáp đấy hả?”
Hả?
Cố Thanh Thanh cũng sững sờ. Chẳng lẽ kiếp trước Giang Tĩnh Viễn đã sớm thích mình như vậy sao?
Sao có thể chứ! Nếu đã thích, sao chưa từng nói ra?
“Lắm lời quá.” Giang Tĩnh Viễn sợ Cố Thanh Thanh ngại, lườm thiếu niên kia một cái, rồi dặn dò, “Đi mua mười cái bánh bao thịt, năm cái quẩy và ba bát bún nước trong nhé.”
“Được! Em đi ngay.” Thiếu niên nhìn vào trong kho một cái, “Tiểu Thất vẫn đang ngủ, anh để ý giúp nhé.”
“Sao vẫn còn ngủ? Cơn sốt vẫn chưa giảm à?” Giang Tĩnh Viễn lo lắng hỏi.
“Chưa ạ.” Vẻ mặt thiếu niên buồn bã, “Ba ngày rồi, sốt mãi không dứt, tiêm thuốc uống thuốc đều không có tác dụng. Em đi mua đồ ăn đã, lát nữa chúng ta còn phải làm việc.”
Cố Thanh Thanh im lặng đứng bên, nghe Giang Tĩnh Viễn nói chuyện với một thanh niên. Đợi người thanh niên rời đi xa, cô mới mở lời.
“Đưa em đi xem tình hình của Tiểu Thất, có lẽ có cách chữa cho cô bé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




