Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Năm 80: Phu Nhân Đại Lão Huyền Học Thu Thập Cặn Bã Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

Nhìn người thanh niên hơn mình ba tuổi, dáng vẻ tuấn tú, ngũ quan thanh tú, văn nhã, trong đầu cô hiện lên hình ảnh kiếp trước khi hắn ôm thi thể cô khóc thương đau đớn.

Thật ra cô và Giang Tĩnh Viễn không thân thiết. Sau khi cô cưới, anh lên thành phố và hiếm khi về làng. Giữa hai người gần như không có bất kỳ giao tiếp nào. Anh bắt đầu thích cô từ khi nào?

Cố Thanh Thanh ngẩn người, lời của anh khiến tim cô không khỏi xao xuyến.

“Được rồi, về đi! Chuyện ngày mai để mai tính.”

Giang Tĩnh Viễn nói chuyện thật là sến sẩm, trước mặt cả người lớn trong nhà mà lại bạo gan buông lời như thế được sao?

“Em tiễn anh, tiễn ra đến cổng thôi.”

Giang Tĩnh Viễn khẩn thiết, chẳng quan tâm đến ba vị trưởng bối đang ngồi đó, liền nắm tay kéo Cố Thanh Thanh ra ngoài.

Tay anh to, lòng bàn tay chai sạn, cọ vào mu bàn tay cô khiến lòng cô tê dại.

Cố Thanh Thanh muốn rút tay về, cố mấy lần vẫn không thoát được, cuối cùng đành thôi.

Nghĩ đến kiếp trước anh đã đối tốt với mình thế nào, Cố Thanh Thanh bỗng thấy mềm lòng, liền chủ động nắm chặt lại bàn tay của Giang Tĩnh Viễn, hít sâu một hơi.

Đến cổng, Cố Thanh Thanh lo lắng hỏi, “Ngày mai tiền mua đồ đủ không? Hay để em lấy tiền dành dụm của mình đưa cho anh nhé?”

Giang Tĩnh Viễn hào hứng, hạ giọng hỏi: “Em có bao nhiêu tiền riêng?”

“Năm hào.” Cô giơ một bàn tay, xòe ngón tay ra khẽ lay lay, “Là tiền mừng tuổi ông nội cho, em tích cóp từng năm mà được.”

“Không cần, anh có tiền mà.” Giang Tĩnh Viễn nắm chặt tay Cố Thanh Thanh trong lòng bàn tay mình, nhìn cô chăm chú, nghiêm túc nói, “Sau này ở bên anh, em chỉ cần vui vẻ, mọi chuyện khác cứ để anh lo.”

Cố Thanh Thanh có chút hoang mang. Nếu Giang Tĩnh Viễn thực sự thích cô đến vậy, tại sao kiếp trước lại chẳng để lộ chút tình ý nào?

Nếu không chứng kiến cảnh anh ôm lấy thi thể cô đau đớn, dù có chết cô cũng không tin hắn dành tình cảm sâu đậm cho mình.

Hai người đứng nói chuyện một lát trước cửa nhà rồi tạm biệt. Vừa mới đính hôn, không thể ở bên nhau quá lâu, kẻo mẹ cô không vui.

Sáng hôm sau, cả làng đã biết chuyện Cố Thanh Thanh từ hôn với Chu Đại Hải để lấy tên côn đồ Giang Tĩnh Viễn.

Tin tức này do chính mẹ của Chu Đại Hải lan truyền, mục đích là để giễu cợt Cố Thanh Thanh.

“Một kẻ ốm yếu bệnh hoạn như thế, còn mặt mũi mà đòi từ hôn con trai tôi à?”

Mụ Chu Đại Hương, tuy hay đàm tiếu, nhưng cũng là người tốt bụng. Nghe vậy thì hừ lạnh đáp trả:

“Đừng có mà tâng bốc mình quá, con trai bà chẳng phải hạng tử tế gì. Con bé Thanh Thanh số khổ, mới thoát khỏi hang sói lại đâm đầu vào hang cọp Giang Tĩnh Viễn.”

“Đúng đấy, Chu Đại Hải với Cố Tiểu Yên đã làm chuyện đáng xấu hổ như thế, ai mà chịu nổi. Từ hôn là phải rồi.”

“Thanh Thanh đã tìm được bến đỗ mới, nhưng còn con trai bà? Tối hôm đó náo loạn cả làng, ai chẳng biết bộ mặt thật của anh ta. Cô gái tử tế nào mà muốn gả về nhà bà chứ.”

Mẹ Chu Đại Hải chẳng chút e dè: “Nhà nào à? Tất nhiên là nhà họ Cố rồi. Cố Tiểu Yên giờ thành đồ bỏ, không gả cho con trai tôi thì gả cho ai? Vương Đại Khánh liệu còn muốn cưới không?”

Một người phụ nữ khác, dâu làng bên và cũng là người cùng làng với Vương Đại Khánh, nhìn vẻ mặt chắc chắn của mẹ Chu Đại Hải mà không nhịn nổi cười:

“Như tôi biết thì nhà Vương Đại Khánh nghèo, nói đến cưới xin chẳng dễ gì. Cho dù cô ta có là đồ bỏ, nhà đó vẫn vui vẻ cưới về thôi.”

Chu Đại Hương nghe vậy cười lớn: “Vậy chẳng phải Chu Đại Hải và Cố Tiểu Yên lại không thành được với nhau sao?”

Mặt mẹ Chu Đại Hải tối sầm lại, giận dữ lườm Chu Đại Hương: “Chuyện này liên quan gì đến chị?”

Bà ta bực mình cũng phải, vì tối hôm đó quá ầm ĩ, lại có nhiều người xem lễ đi thuyền cạn chứng kiến, chuyện giữa Chu Đại Hải và Cố Tiểu Yên đã lan truyền khắp làng trên xóm dưới.

Giờ nếu Vương Đại Khánh không tới từ hôn, thì Cố Tiểu Yên cũng không thể lấy con trai bà ta, bởi lẽ cô ta đã có hôn ước với người ta, không thể một cô gái lại gả cho hai nhà.

Tính toán lấy vợ không mất đồng nào của bà thế là đổ bể, chẳng giận mới lạ.

Nhìn sắc mặt bực bội của bà ta, ai nấy đều che miệng cười khúc khích.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc