Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Năm 80: Phu Nhân Đại Lão Huyền Học Thu Thập Cặn Bã Chương 9:

Cài Đặt

Chương 9:

Giang Tĩnh Viễn vui vẻ nhướng mày: “Đúng rồi! Anh quên mất, em là thầy thuốc mà. Mau đến xem Tiểu Thất đi, con bé sốt cao mấy hôm nay, thật khiến anh lo lắng.”

Trong góc nhà kho, trên chiếc giường gỗ tạm bợ, một cô bé khoảng mười một, mười hai tuổi nằm đó, gương mặt đỏ bừng vì sốt, môi khô nứt nẻ.

“Con bé là em gái của Tiểu Ngũ, học lớp bốn, học giỏi lắm. Bọn anh luôn động viên nó học hành chăm chỉ, sau này thi đỗ đại học.”

Cố Thanh Thanh bắt mạch cho Tiểu Thất, phát hiện tình trạng không quá nghiêm trọng, sau đó cô quan sát kỹ sắc mặt cô bé.

“Con bé không phải bị bệnh, mà bị kinh hãi quá độ, hồn phách bị thất lạc. Anh thử nhớ lại xem, trước khi sốt, Tiểu Thất có gặp chuyện gì khiến nó hoảng sợ không?”

Giang Tĩnh Viễn sững người, rồi nghiêm túc đáp: “Đúng rồi! Hôm ấy Tiểu Thất tan học về, có một chiếc xe suýt đâm trúng, chẳng lẽ lúc ấy con bé sợ đến mất hồn?”

“Lấy một tờ giấy, để xem em có gọi hồn về được không.”

Không chần chừ, Giang Tĩnh Viễn vội lấy một tờ giấy trắng đưa cho Cố Thanh Thanh, cô không ngại ngần, xé giấy thành hình một người nhỏ, đặt lên ngực Tiểu Thất, lẩm nhẩm niệm chú và dùng tay kết ấn.

Chỉ trong nháy mắt, hình nhân giấy như có sinh khí, bật dậy khỏi người Tiểu Thất, nhảy xuống đất, rồi lảo đảo bước đi, chân ngắn nhưng chạy nhanh, hướng về phía ngoài.

Cảnh tượng này khiến Giang Tĩnh Viễn ngỡ ngàng, không hiểu vì sao hình nhân giấy có thể đi lại, lại còn nhanh đến thế.

“Thanh Thanh! Sao em lại biết phép này? Thật kỳ diệu! Em học từ khi nào thế?”

Thấy Cố Thanh Thanh không đáp, mà chỉ chăm chú theo sau hình nhân giấy, Giang Tĩnh Viễn không dám làm phiền, biết cô đang làm phép nên giữ yên lặng.

Tiểu Ngũ từ ngoài đi vào, trên tay cầm một túi đồ ăn. Thấy Cố Thanh Thanh chạy theo một hình nhân giấy biết đi, cậu cũng ngẩn ngơ không hiểu.

Không dám hỏi trực tiếp Cố Thanh Thanh, cậu níu tay Giang Tĩnh Viễn thắc mắc: “Anh! Chị dâu đang làm gì vậy?”

Giang Tĩnh Viễn gạt tay cậu ra, đáp: “Em cứ quay lại đi, chị dâu đang chữa bệnh cho Tiểu Thất. Chị ấy bảo Tiểu Thất không phải bệnh mà là mất hồn.”

“Hả?” Tiểu Ngũ nghĩ một lát rồi vỡ lẽ: “Đúng thế! Hôm đó Tiểu Thất suýt bị xe đâm, hoảng sợ không ít, đêm về mới bắt đầu sốt.”

Nói xong, cậu đặt túi đồ ăn xuống rồi chạy theo, muốn xem hình nhân giấy có thực sự tìm đến đúng nơi xảy ra chuyện hay không.

Nếu là kiếp trước, Cố Thanh Thanh tuyệt đối không biết cách tìm hồn, triệu hồn.

Những phép thuật này thuộc về truyền thừa Huyền Chân Môn đã ghi sâu vào đầu cô, muốn là có thể sử dụng bất cứ lúc nào.

Hình nhân giấy cô xé ra lảo đảo chạy, cuối cùng dừng lại ở một khúc cua cách nhà kho khoảng năm trăm mét, rồi nằm xuống đất.

Cảnh tượng ấy khiến Giang Tĩnh Viễn và Tiểu Ngũ kinh ngạc, miệng há hốc, không thể tin nổi.

Tại sao?

“Đặt nó xuống đất.” Cố Thanh Thanh chỉ vào hình nhân giấy, “Đặt theo đúng tư thế của hình nhân.”

Giang Tĩnh Viễn cùng Tiểu Ngũ giúp đặt Tiểu Thất nằm đúng tư thế hôm xảy ra chuyện. Cố Thanh Thanh niệm chú, kết ấn tay, điểm vào trán Tiểu Thất, bắt đầu gọi hồn:

“Tiểu Thất! Em đã chơi ở đây đủ lâu rồi, giờ theo anh chị về nhà nhé. Nào, dậy đi, chúng ta về thôi! Tiểu Thất, về nhà nào!”

Thấy hai người kia im lặng, Cố Thanh Thanh bảo họ: “Hai người cùng gọi hồn với tôi.”

“Được, được!” Giang Tĩnh Viễn vội vàng hô lớn: “Tiểu Thất! Anh Giang đến đón em về nhà rồi. Đi thôi! Chúng ta về nhà, ở nhà có bánh bao thịt, có quẩy, đang đợi em về ăn đấy.”

Tiểu Ngũ cũng lớn tiếng gọi: “Tiểu Thất! Về nhà thôi! Em chơi lâu quá rồi, mau dậy, về nhà nào!”

Mỗi người gọi liên tục năm, sáu lần. Cố Thanh Thanh bảo Tiểu Ngũ bế Tiểu Thất, rồi nhặt hình nhân giấy đặt lên ngực cô bé, tiếp tục gọi hồn suốt dọc đường về nhà.

Khi về đến nhà kho, đặt cô bé nằm lại giường, gọi thêm vài lần nữa rồi dừng lại.

“Chắc không còn vấn đề gì nữa,” Cố Thanh Thanh sờ trán Tiểu Thất, “Bị sợ đến mất hồn nên mới sốt dai dẳng. Nếu bị sốt do nhiễm lạnh hay nhiệt tích tụ thì chỉ cần uống thuốc là khỏi.”

Tiểu Ngũ biết Cố Thanh Thanh là thầy thuốc, Giang Tĩnh Viễn đã nhắc đi nhắc lại bao lần, khen ngợi cô như tiên nữ trên trời.

Hôm nay tận mắt chứng kiến, cậu mới thấy anh không nói ngoa, chị dâu quả thực như tiên nữ giáng trần.

Vừa đến nơi đã lập tức chẩn đoán được tình trạng của em gái, cậu biết ơn vô cùng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc