Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bị đám đông vây quanh chỉ trích, Chu Đại Hải cảm thấy vô cùng nhục nhã, đẩy người vừa nói một cái: “Liên quan gì đến các người? Đây là chuyện giữa tôi và Tiểu Yên.”
Cố Thanh Thanh bước lên, sắc mặt bình tĩnh hỏi: “Chuyện của anh và Cố Tiểu Yên sao? Dụ dỗ phụ nữ, anh cũng tài đấy nhỉ? Chu Đại Hải! Anh không sợ tuyệt tử tuyệt tôn à?”
Dứt lời, cô giáng thẳng một cái tát cô nề vào mặt Cố Tiểu Yên. Thanh Thanh có võ nghệ truyền thừa, ra tay sức mạnh không nhỏ.
Cái tát khiến Cố Tiểu Yên mất đà ngã ngồi xuống đất, giống như kiếp trước cô ta đã từng đẩy cô ngã vậy.
Giang Tĩnh Viễn, một tên lưu manh trong đám đông, khẽ cau mày. Anh không hiểu một người bệnh lâu năm như Thanh Thanh lấy đâu ra sức mạnh, đến mức có thể đánh ngã Cố Tiểu Yên, xem ra cô đã tức giận lắm rồi.
Cố Tiểu Yên bị đánh, Chu Đại Hải càng thêm giận dữ, đẩy mạnh Cố Thanh Thanh: “Làm gì thế? Một kẻ bệnh tật, quanh năm nằm bên thuốc thang, còn muốn kéo tôi theo cả đời sao? Cô lấy cái gì mà so với Tiểu Yên? Ông đây chính là thích cô ấy đấy, thì sao? Có ý kiến gì không?”
Trên mặt Cố Thanh Thanh vẫn điềm tĩnh, không khóc lóc ầm ĩ, cũng chẳng thèm chửi bới. Kiếp trước đã trải qua đủ nhiều chuyện đau lòng, khiến cô sớm trở nên tê liệt.
Đôi cẩu nam nữ này, không đáng để cô tốn công lời qua tiếng lại.
“Thích Cố Tiểu Yên đúng không? Tốt thôi! Chuyện này để qua rằm tháng Giêng rồi nói, tránh làm cả làng xui xẻo vào những ngày đầu năm.” Cô ném lại một câu rồi xoay người rời đi.
Người làng không nhìn nổi nữa, đứng ra bênh vực.
“Chu Đại Hải! Cậu đối xử với Thanh Thanh như thế là quá đáng rồi! Cặp kè với chị họ của vợ, cậu bảo cô ấy về sau phải đối diện với người làng thế nào đây?”
“Tôi quản làm gì cô ta đối diện thế nào? Cô ta thích thì cứ gặp, không liên quan gì đến tôi.”
Chu Đại Hải ngang nhiên ôm lấy Cố Tiểu Yên, không chút tự giác dù bị bắt gian tại trận. Mẹ anh ta nhanh chóng chạy tới, đẩy Cố Tiểu Yên ra, kéo anh ta đi. Trước khi đi còn lườm nguýt mọi người: “Nhìn cái gì mà nhìn? Giờ là xã hội mới, chẳng phải chuyện chưa từng thấy. Nhà họ Cố đưa cho con trai tôi một bệnh nhân tật nguyền, không cho nó trút bực bội thì làm sao?”
Lời nói của bà ta thật khó nghe, trong mắt bà, Cố Tiểu Yên chỉ là đối tượng để Chu Đại Hải trả thù nhà họ Cố. Cố Tiểu Yên cũng rất khôn ngoan, biết lúc này nên im lặng, nói gì cũng sai, nên cô ta đành giữ im lặng tuyệt đối.
Chu Đại Hải rời đi, Cố Tiểu Yên cũng nhanh chóng rời theo. Dù sao nhà Vương Đại Khánh nghèo rớt mồng tơi, muốn từ hôn thì cứ từ hôn, cô ta không ngại. Lời đồn đại của dân làng cô ta chẳng để tâm, chỉ cần có thể kết hôn với Chu Đại Hải, ai cũng không thể nói gì được.
Cả làng đều biết Chu Đại Hải đã ngủ với cô ta, liệu Cố Thanh Thanh có còn nhẫn nhịn mà chấp nhận không?
Chắc chắn là không.
Đến đêm ngày mười sáu tháng Giêng, Cố Thanh Thanh lấy danh nghĩa ông nội, mời ông bà nội Chu Đại Hải và cha mẹ anh ta tới nhà bàn chuyện.
Chu Đại Hải cũng đến, đi cùng anh ta là chị họ Cố Tiểu Yên.
Nhìn thấy họ, mọi người đều ngầm hiểu và không ai lên tiếng.
Cha cô, Cố Vĩnh Tráng, cũng là người chân thật giống như ông nội, đến cả bác cả, Cố Vĩnh Cường, cũng thế. Nếu nói đến kẻ nhìn cao tay thấp, nhỏ mọn thì mợ cả Vu Kim Hoa tuyệt đối xứng đáng.
Tính tình chị họ Cố Tiểu Yên giống hệt mợ cả, từ nhỏ đã ngông cuồng, ương ngạnh. Điều đáng sợ nhất là tâm địa cô ta vô cùng độc ác, ganh ghét và đố kỵ đến mức bệnh hoạn. Nhìn ai có thứ gì tốt hơn mình là cô ta không chịu nổi. Chỉ vì nhà Chu Đại Hải có công ăn việc làm, gia cảnh khấm khá hơn vị hôn phu Vương Đại Khánh mà cô ta hết lần này đến lần khác ra vẻ chế giễu Cố Thanh Thanh.
Trước đây cô không hiểu, nhưng chết qua một lần, mọi chuyện đều đã rõ ràng.
“Ông anh! Ông gọi cả nhà tôi đến đây để bàn chuyện gì thế?” Ông nội Chu Đại Hải uống một ngụm trà rồi hỏi.
Chưa kịp để ông nội lên tiếng, Cố Thanh Thanh đã chủ động: “Hôm nay là cháu mời mọi người tới, không phải ông cháu. Mục đích của cháu rất đơn giản, cháu muốn hủy bỏ hôn ước với nhà họ Chu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




