Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Năm 80: Phu Nhân Đại Lão Huyền Học Thu Thập Cặn Bã Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

*Giải thích: Đi thuyền cạn là một phong tục ở vùng Nam, có người cầm đèn hoa, có người giả làm thuyền, vừa đi vừa hát, thường thấy ở các lễ hội đình miếu.*

Bệnh lâu như vậy, Cố Thanh Thanh muốn ra ngoài vận động, nhân tiện xem xét tình hình của Chu Đại Hải và Cố Tiểu Yên.

Nhà họ Chu cách nhà cô khá xa, còn nhà Cố Tiểu Yên thì chỉ cách một bức tường, rất dễ nắm bắt hành tung của cô ta.

Kiếp trước, Cố Tiểu Yên lấy Vương Đại Khánh, đi làm công ở phía Nam, sinh được hai con gái. Đến khoảng năm 1990, Vương Đại Khánh ngã từ công trường xuống mà mất.

Sau đó, Cố Tiểu Yên tìm được một người đàn ông góa vợ sống chung vài năm rồi lại chia tay, tiếp tục một mình nuôi hai con gái. Việc cô ta có qua lại với Chu Đại Hải hay không thì cô cũng chẳng rõ.

Chỉ mải lo kiếm tiền nuôi gia đình, nuôi con của người khác, chẳng bận tâm điều gì. Nhờ sự chăm chỉ, cô không chỉ xây nhà ở làng mà còn mua nhà trên phố, coi như gia cảnh sung túc.

Bị Cố Tiểu Yên cướp hết thành quả, cô nuốt không trôi cục tức này, nhất định phải trừng trị đôi cẩu nam nữ ấy.

Đợi khi mọi người trong nhà ngủ say, Cố Thanh Thanh nhẹ nhàng ra ngoài, men theo bờ tường đến chỗ ở của Cố Tiểu Yên, lắng nghe động tĩnh bên trong.

Đây là huyền thuật truyền thừa, cô nhân cơ hội thử nghiệm một chút.

Cố Thanh Thanh theo sát phía sau, đến kho phía sau của đội làng, bên trong truyền ra tiếng động lạch cạch, những âm thanh rên rỉ.

Dù kiếp trước đến chết vẫn còn là gái trinh, nhưng cô cũng thừa biết người trong đó đang làm gì cô đưa tay thu lại con bướm giấy, cười lạnh rồi quay người rời đi cô đã biết, đôi cẩu nam nữ này sớm đã gian díu với nhau.

Chớp mắt đã đến mùng sáu Tết, đi thuyền cạn vào buổi tối mới đông vui, dù ban ngày cũng có nhưng không nhiều, phần lớn mọi người đều thích xem vào ban đêm.

Ban đêm đèn hoa lung linh, thuyền cạn vụng về ngộ nghĩnh.

Thời này chẳng có mấy trò giải trí, mùng sáu làng tổ chức đi thuyền cạn nên rất náo nhiệt. Đàn ông đàn bà đều thức muộn, ở nhà đợi đoàn thuyền đến.

Khi đoàn thuyền cạn tới, tiếng trống tiếng kèn nổi lên, nam nữ già trẻ đều ra ngoài xem náo nhiệt.

Dù giờ thuyền cạn dự kiến là tám giờ tối, nhưng giờ giấc có chút linh động. Dù sao đoàn thuyền nhất định sẽ tới, mỗi năm chỉ có một lần, ai cũng mong đợi.

Cố Thanh Thanh không mấy quan tâm đến đi thuyền cạn, cô âm thầm theo dõi Cố Tiểu Yên. Tầm hơn sáu giờ tối, cô ta ra khỏi nhà, không vội đến kho sau đội làng mà tới nhà bạn thân trò chuyện cô ta nói chuyện mãi đến khi đoàn thuyền sắp tới mới rời đi, lấy cớ về nhà gọi người chuẩn bị ra ngoài xem thuyền, thực chất lại đến kho đội làng.

Cố Thanh Thanh nấp trong bóng tối, quan sát xem Chu Đại Hải có đến không. Khi đoàn thuyền cạn xuất hiện, Chu Đại Hải rời đi, tiến về cùng hướng với Cố Tiểu Yên, cô cười lạnh, trở về phía đám đông, ghé tai thì thầm vài câu với em trai Cố Trường Thanh.

“Chị chắc chứ?”

“Chắc.”

Cố Trường Thanh, mới 16 tuổi, sững sờ rồi rời đi, chẳng bao lâu, người chú ngốc của làng là Cố Lão Yêu đã la hét ầm ĩ, phấn khích vô cùng.

“Mau tới xem đi! Kho sau của đội làng có người đang nằm ngủ, là Cố Tiểu Yên với Chu Đại Hải đấy!”

Tiếng la của ông ta vang lên như tiếng sét giữa trời quang, ai nấy bỏ luôn cả việc xem thuyền, những người phụ nữ trong làng rào rào chạy tới.

Người đàn bà nổi tiếng nhiều chuyện nhất làng, Chu Đại Hương, chạy nhanh nhất, đẩy cửa kho sau ra và trông thấy Cố Tiểu Yên và Chu Đại Hải đang quấn lấy nhau, không một mảnh vải che thân.

Vừa nhìn thấy cô, cả hai đồng thanh “A!” một tiếng, cuống cuồng tìm quần áo mặc vào.

Trong phòng nồng nặc mùi khó chịu sau chuyện vừa xảy ra, khiến Chu Đại Hương không khỏi bịt chặt mũi miệng.

“Trời ơi! Thật sự là hai người sao? Tôi cứ tưởng Cố Lão Yêu lừa mình! Chu Đại Hải, ghê gớm nhỉ, ngay cả chị vợ cũng dám động vào!”

Cố Tiểu Yên định chạy trốn, nhưng bị Chu Đại Hương cùng người mới đến chặn đường.

“Chạy gì chứ? Em rể mà cô cũng dụ dỗ được, không nhìn ra đấy, Cố Tiểu Yên! Cô giỏi thật đấy.”

“Thật tội cho Thanh Thanh, con bé còn chưa cưới xin gì, mà Chu Đại Hải đã bị người khác dùng qua rồi.”

“Chậc chậc! Thật không biết xấu hổ, đồi phong bại tục! Đặt vào mấy năm trước chắc chắn bị treo ‘giày rách’ đi bêu khắp phố.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc