Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sắc mặt cha mẹ Chu Đại Hải trở nên khó coi, đặc biệt là mẹ anh ta, bà ta gằn giọng: “Ai thèm cưới cô chứ? Nếu không phải vì ông cụ ép buộc, cô là kẻ bệnh làm sao xứng với con trai tôi.”
“Không xứng thì tốt thôi, tôi cũng đâu có muốn.”
Nhìn gương mặt của Chu Đại Hải, Cố Thanh Thanh chỉ muốn cào nát, lời lẽ càng không khách khí.
“Hôm nay chuyện hủy hôn này phải được dứt khoát.”
Thấy cháu gái mềm yếu mọi khi nay lại kiên quyết như vậy, ông nội cô hỏi: “Thanh Thanh! Con đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Cố Thanh Thanh nở nụ cười đầy chua xót: “Con nghĩ kỹ rồi, từ khi con có một giấc mơ kinh hoàng, con đã quyết định.”
“Giấc mơ? Cô đang đùa tôi sao?” Chu Đại Hải trừng mắt, không cam lòng nói, “Cố Thanh Thanh! Cô muốn hủy hôn cũng được, nhưng phải đáp ứng điều kiện của tôi.”
Đây là kế hoạch anh ta đã bàn bạc với Cố Tiểu Yên từ trước.
“Anh nói đi.”
Dù điều kiện gì cô cũng sẽ chấp nhận, bởi vì đã biết rõ Chu Đại Hải là kẻ tồi tệ, làm sao cô có thể gả cho anh ta.
Chu Đại Hải cười lạnh: “Đơn giản thôi. Nếu cô muốn hủy hôn với tôi, trừ phi cô đồng ý gả cho tên côn đồ trong làng là Giang Tĩnh Viễn, nếu không thì miễn bàn.”
Chuyện hủy hôn không thể để Cố Thanh Thanh là người đề xuất, mà phải do anh ta đưa ra mới đúng. Nhưng anh ta cố tình không làm thế, cố tình dùng điều này để gây khó dễ cho cô, khiến cô mất mặt.
“Không được!”
“Được.”
Hai câu nói trái ngược vang lên từ miệng Tô Thanh Dao và Cố Thanh Thanh, mọi người đều kinh ngạc nhìn họ.
Mẹ Chu Đại Hải lập tức bật cười: “Nói suông ai tin, đi gọi Giang Tĩnh Viễn tới, bảo rằng Cố Thanh Thanh muốn lấy.”
Chu Đại Hải không ngờ Cố Thanh Thanh lại đồng ý một cách dứt khoát như vậy, sững sờ một giây, chẳng lẽ người phụ nữ này thà lấy tên côn đồ còn hơn là lấy anh ta?
“Tôi sẽ đi ngay, Cố Thanh Thanh! Đã dương cung thì không thể quay đầu lại, cô nghĩ kỹ chưa?”
Cố Thanh Thanh không chút nao núng đáp: “Đương nhiên.”
Cô trả lời dứt khoát khiến ông nội và cha mẹ bối rối, không biết phải nói sao.
Nếu đã hủy hôn thì hủy luôn cũng được, nhưng sao lại phải đồng ý gả cho tên côn đồ kia?
Ông nội Cố hiểu rõ, mấy năm nay Chu Đại Hải không ít lần ra ngoài rêu rao nhà họ Cố lừa gạt anh ta, đem một cô gái ốm yếu, bệnh tật nhét vào tay anh ta, cũng nhiều lần đòi hủy hôn với cháu gái ông.
Không ngờ Chu Đại Hải lại lén lút với cháu gái ông, còn bị cả làng bắt gặp tại trận.
Thật là đáng xấu hổ! Mặt mũi cả gia đình bị đứa cháu gái lớn làm cho mất hết rồi.
Chu gia có đứa cháu trai như thế, thật chẳng ra gì. Nay cháu gái đòi từ hôn, muốn gả cho tên lưu manh trong làng là Giang Tĩnh Viễn, ông cũng không có ý cản trở.
Giang Tĩnh Viễn đúng là có chút ngang tàng, nhưng ít ra anh biết kính trên nhường dưới, bảo vệ người trong làng. Anh chỉ hung hăng với người ngoài, còn với người trong làng lại rất tử tế.
Nếu đi đúng đường, chắc chắn anh còn hơn Chu Đại Hải nhiều.
Giang Tĩnh Viễn bị Chu Đại Hải kéo đến nhà họ Cố, bộ dạng lười nhác, chẳng hứng thú. Nhưng khi thấy Cố Thanh Thanh, anh lập tức đứng thẳng, không dám khinh suất.
“Tìm tôi có việc gì?”
Cố Tiểu Yên sợ Cố Thanh Thanh đổi ý, liền lên tiếng thay cô: “Thanh Thanh nói muốn lấy anh.”
“Cái gì?” Giang Tĩnh Viễn đồng tử co rụt lại, sững sờ vài giây, không dám tin nhìn Cố Thanh Thanh, rồi chỉ vào Cố Tiểu Yên hỏi, “Cô ấy nói thật sao?”
“Đúng vậy!” Nghĩ đến kiếp trước, sự tốt bụng của người đàn ông này dành cho mình, Cố Thanh Thanh gật đầu trịnh trọng, “Anh có dám cưới tôi không?”
“Dám.”
“Anh không sợ tôi là kẻ bệnh tật, cả đời quanh quẩn bên thuốc thang, làm lỡ dở cuộc đời anh à?”
“Không sợ.” Giang Tĩnh Viễn ngượng ngùng gãi gãi sau đầu, “Tôi có thể nuôi cô.”
“Được, vậy cứ quyết định thế. Tôi từ hôn với Chu Đại Hải, kết hôn với anh.”
“Tôi không có ý kiến.”
Vài lời đơn giản đã từ bỏ một mối hôn sự, lại định một mối hôn sự khác. Ông nội của Chu Đại Hải há miệng định phản đối, nhưng bị con dâu kéo lại.
Bà ta cười như không cười nhìn Cố Thanh Thanh: “Đã vậy, cô muốn lấy một tên du côn thì chúng tôi cũng chẳng có gì để nói. Từ nay về sau, cô và Đại Hải nhà chúng tôi không còn chút dây dưa gì nữa.”
Chu Đại Hải khoanh tay cười khoái trá nhìn Cố Thanh Thanh: “Chúc mừng cô, sắp thành đôi với tên côn đồ của làng rồi, không mau cảm ơn mối lái như tôi đi? Nếu không có tôi, hai người đâu có ngày hôm nay.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




