Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mỗi tối ăn cơm xong, anh ta không dám ở nhà. Mẹ của Cố Tiểu Yên chẳng phải dạng dễ chơi như Tô Thanh Dao. Đến nhà bà ta nói toàn những lời đe dọa.
Không chịu bồi thường, bà ta có thể sẽ thực sự đi tố cáo với công an. Khi Chu Đại Hải tìm Cố Tiểu Yên nói giúp, cô ta lại lạnh nhạt, đẩy anh ta ra xa cả vạn dặm.
Cố Tiểu Yên bảo: “Mẹ tôi đi gây chuyện, tôi cũng không làm gì được.”
Chu Đại Hải sốt ruột: “Cô không thể khuyên bà ta đừng gây sự à?”
Cố Tiểu Yên cúi đầu, giọng buồn bã: “Khuyên rồi, nhưng bà không nghe.”
Chu Đại Hải tức giận bỏ đi.
Ban đầu anh ta nghĩ, hủy hôn với Cố Thanh Thanh để cưới Cố Tiểu Yên là chuyện tốt, hai người yêu nhau, tâm đầu ý hợp, cuộc sống sẽ rất tốt đẹp.
Nhưng kết quả lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
Một người giả vờ biết võ, người kia giả vờ bị đánh bay, không sợ người ta cười vào mặt.
Nhìn cảnh đó, anh ta nổi cả da gà, rùng mình.
Thật đúng là giả tạo, chẳng khác nào hai cái bao tải lớn.
Cố Thanh Thanh, cái kẻ ốm yếu bệnh tật ấy mà biết võ ư? Vậy thì cả làng từ gà, vịt đến ngỗng đều phải biết võ mất thôi.
Còn Giang Tĩnh Viễn, anh ta không hiểu gã học cách diễn trò ở đâu, diễn quá đạt. Nếu anh ta không biết rõ về Cố Thanh Thanh, suýt chút nữa đã tin rồi. Thật đúng là mặt dày không biết xấu hổ.
“Khốn nạn! Đúng là đôi cẩu nam nữ.”
Nhìn theo bóng họ đang rời đi, Chu Đại Hải hậm hực chửi một câu rồi lững thững quay về nhà.
Tới trước cửa, an ta cũng chẳng dám bước vào, lén lút vòng ra cửa sau, định men theo tường về phòng thì bị mẹ của Cố Tiểu Yên tóm gọn.
“Chu Đại Hải! Tôi chờ cậu lâu lắm rồi, định trốn đi đâu? Nói cho cậu biết, hôm nay là cơ hội cuối cùng, ngày mai không thấy thành ý từ nhà cậu thì cứ chuẩn bị ngồi tù đi!”
Cha mẹ của Chu Đại Hải cũng có mặt, họ không dám to tiếng với mẹ của Cố Tiểu Yên, vì vụ tai tiếng đêm mùng sáu đã làm mất mặt cả nhà.
Thêm vào việc bị Cố Thanh Thanh hủy hôn, danh tiếng của con trai họ coi như đã bị hủy hoại.
Nếu anh ta bị tống vào tù, cuộc đời anh ta xem như xong.
Vợ chồng họ chỉ có duy nhất một đứa con trai, làm sao mà đành lòng nhìn con chịu khổ.
“Bố, mẹ, hãy đồng ý điều kiện của bà ấy đi.” Chu Đại Hải giật tay khỏi mẹ của Cố Tiểu Yên, tức giận nhìn bà ta, “Chỉ là tiền thôi mà? Hết rồi lại kiếm. Nếu con gặp chuyện, bố mẹ già rồi biết trông cậy vào ai?”
Mẹ của Chu Đại Hải vốn là người keo kiệt, lại thích chiếm lợi từ người khác, nay chẳng những không được lợi, mà còn phải móc tiền ra, trong lòng bà ta như có lửa đốt.
Bà ta đã tính toán rất kỹ, chỉ cần Cố Tiểu Yên bị nhà họ Vương từ hôn, chắc chắn sẽ phải gả cho con trai bà ta, không thoát đi đâu được.
Nào ngờ Vương Đại Khánh không hề có ý định từ hôn, quyết tâm cưới về, điều này thật là khó xử.
Mẹ của Cố Tiểu Yên lại khăng khăng rằng con trai bà dụ dỗ thiếu nữ, nếu không bồi thường sẽ báo cáo với công an. Bà ta biết rõ rằng hai vợ chồng này không nỡ để con trai gặp rắc rối.
Nếu Cố Tiểu Yên khăng khăng nói con trai bà ta đã ép buộc mình, anh ta bị bắt vào tù sẽ không biết bị xử bao nhiêu năm.
Bị tóm chặt điểm yếu làm sao dám cứng rắn nữa.
Bà ta đòi thẳng năm trăm đồng, không thiếu một xu.
Năm trăm đồng! Cả nhà họ Chu phải tiết kiệm cả năm mới dành dụm được số tiền đó, giờ sắp bị vơ vét sạch, thật đau lòng biết bao.
Mẹ của Chu Đại Hải ôm ngực, mắt hằm hằm nhìn mẹ của Cố Tiểu Yên, như muốn nuốt sống bà ta.
Dù vậy, cuối cùng họ vẫn phải móc tiền ra để bảo vệ con trai.
Có tiền trong tay, mẹ của Cố Tiểu Yên quay lưng bỏ đi, không chậm trễ một bước.
Vậy là chuyện này coi như đã được giải quyết.
Bà ta biết chắc rằng Vương Đại Khánh sẽ không dám từ hôn, nên mới dám đến đòi nhà họ Chu bồi thường.
Cố Thanh Thanh và Giang Tĩnh Viễn chẳng hay biết gì về chuyện Chu Đại Hải đã gặp phải. Tối về, họ mỗi người trở về nhà người nấy. Sáng sớm hôm sau, Giang Tĩnh Viễn chào hỏi gia đình Cố rồi đạp xe đi huyện.
Cố Trường Thanh đi học trên trấn, rời nhà từ khi trời còn chưa sáng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








