Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Năm 80: Phu Nhân Đại Lão Huyền Học Thu Thập Cặn Bã Chương 27:

Cài Đặt

Chương 27:

Ông Cố theo thói quen ra ngoài nhặt phân, còn Cố Vĩnh Tráng gánh đôi thùng phân đi tưới rau ngoài đồng. Bữa sáng đã chuẩn bị xong, nhưng Cố Thanh Thanh còn chưa dậy, Tô Thanh Dao cũng không gọi, con gái từ nhỏ đã hay dậy muộn.

Cô sức khỏe yếu, bà cũng chẳng trông mong gì nhiều, chỉ cần không ốm đau gì đã là phúc lớn lắm rồi.

Mọi người trong nhà chưa ai về ăn sáng, nhân lúc rảnh rỗi, bà tranh thủ đến nhà thợ may Lương để bàn chuyện đến may quần áo.

Thợ may Lương sống ở cuối làng, từ nhỏ đã mắc chứng bại liệt nên một chân bị què, không làm nổi việc nặng, đành học nghề may. Anh ấy ngoài ba mươi, dáng vẻ nho nhã, tay nghề rất giỏi, nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn.

Vợ anh ấy chính là nữ học trò đầu tiên, giờ cả hai đều là thợ may. Tay nghề của vợ anh ấy có phần kém hơn, nhưng các việc như khâu khuy áo hay đính nút lại rất khéo léo.

Việc may áo Tôn Trung Sơn hay áo khoác dạ vẫn phải để thợ may Lương đích thân làm.

Tô Thanh Dao đi đúng lúc, hôm nay thợ may Lương không có việc bận, nghe nói bà mời đến may quần áo, vợ chồng anh ấy liền cùng đi.

Mẹ Chu Đại Hải bị mẹ Cố Tiểu Yên lừa mất năm trăm đồng, trong lòng đầy ấm ức. Nếu là người khác, bà ta đã gắt lên mấy câu cho hả giận, nhưng đối với Chu Đại Hương thì không dám, chẳng có gì tốt đẹp đâu, chi bằng im lặng cho xong.

Vợ chồng thợ may Lương đến nhà họ Cố thì đúng lúc Cố Thanh Thanh vừa dậy. Thấy thợ may đã tới, cô vội vàng giúp mẹ chuẩn bị cơm nước.

Mời thợ may đến là phải lo cơm đàng hoàng, Tô Thanh Dao sợ tiếp đãi sơ sài, còn đặc biệt làm thêm món trứng chiên ăn cùng cháo loãng.

Ăn xong, khi thấy Tô Thanh Dao lấy ra ba xấp vải dạ, cả vợ chồng thợ may Lương đều ngạc nhiên.

Họ đã làm nghề này hơn chục năm, trong vùng tuy có người may đồ bằng vải dạ, nhưng một lần làm tới ba bộ như vậy thì đúng là hiếm thấy.

Cô vợ thợ may Lương vuốt ve mấy tấm vải len, đầy vẻ ngưỡng mộ: “Bác ơi! Sao bác mua nhiều vải len thế này? Tốn không ít phiếu vải đâu nhỉ? Nhà bác thật rộng rãi.”

Tô Thanh Dao cười: “Ôi dào, đâu phải tôi mua, là con bé Thanh Thanh nhà tôi mua đấy. Mồng hai tháng hai này nó với Giang Tịnh Viễn sẽ làm lễ đính hôn, hôm qua hai đứa đi lên thành phố mua nhiều vải lắm. Nhất định phải làm cho tôi, bố nó và ông nội nó mỗi người một bộ đồ len. Phiếu vải là Giang Tịnh Viễn cho, tiền cũng là thằng bé bỏ ra. Nào, đo cho tôi trước đi, bố nó với ông nội nó lát nữa về đo sau.”

“Vâng, để tôi làm.”

Thợ may Lương cầm thước dây lên bắt đầu đo kích cỡ cho Tô Thanh Dao, còn vợ ông đứng bên cạnh ghi chép.

Cô thợ may vốn là người nhiều chuyện, liền lên tiếng: “Bác ơi! Mọi người trong làng đều bảo Giang Tịnh Viễn là một tên lưu manh, nghe nói bác gả Thanh Thanh cho anh ấy là thiệt thòi. Thật ra không phải vậy đúng không? Bọn tôi đã hiểu lầm à?”

Cố Thanh Thanh đứng một bên không nói gì, nhìn mẹ mình, ra hiệu cho bà nói thật.

Tô Thanh Dao tất nhiên hiểu ý, thợ may đi khắp nơi, nhờ miệng họ, hôm nay phải nhân cơ hội này làm rõ tiếng tốt cho con rể.

“Đúng vậy, mọi người hiểu lầm rồi. Thăng bé giỏi giang lắm, ngày nào cũng lên thành phố đi làm chứ không phải đi gây rối.”

“Đi làm?” Thợ may Lương ngạc nhiên hỏi, “Làm công việc gì?”

Tô Thanh Dao đáp bâng quơ: “Sửa máy móc.”

Cô thợ may hứng thú hẳn: “Thợ sửa máy à? Đó là một nghề tốt đấy.”

Tô Thanh Dao ngừng lại một chút, rồi hơi ngập ngừng: “Có vẻ là vậy, mà cũng không hẳn thế.”

Thợ may Lương tò mò, bật cười hỏi: “Ý bác là gì? Sao lại vừa phải vừa không? Bác nói thật đi?”

Tô Thanh Dao lại bật cười: “Thật ra tôi cũng không rõ, nó nói những máy móc người khác sửa không được thì gọi nó đến, nó sửa ngon lành.”

Cố Thanh Thanh vẫn không lên tiếng, vào phòng bê tất cả số vải cần may ra, đặt trên tấm ván vừa kê sẵn.

Thợ may đến nhà may đồ, mọi thứ đều phải do chủ nhà chuẩn bị, từ ván kê, kim chỉ, nút áo.

Nghĩ tới đây, cô hơi lo lắng, hôm qua chỉ lo mua vải, lại quên mua nút áo. Lát nữa hỏi ông thợ may cần loại nút nào, cô sẽ đạp xe lên thành phố mua.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc