Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai anh em rất biết ơn anh, năm năm nay luôn ở bên anh. Anh thuê một kho nhỏ để làm chỗ ở cho hai đứa, dù rằng chỗ đó gần như chẳng dùng vào việc gì.
Việc kể cho anh em họ biết về chuyện của anh và Cố Thanh Thanh cho thấy anh không xem họ là người ngoài. Cả ba người họ sẽ sống dưới một mái nhà, anh cần phải nói rõ ràng với cô trước.
“Không sao, em không thấy bất tiện gì cả.” Cố Thanh Thanh mỉm cười, không chút do dự, “Em thấy Tiểu Ngũ và Tiểu Thất đều là những đứa trẻ ngoan, nhất là Tiểu Thất, đáng yêu hết sức.”
Giang Tĩnh Viễn nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm: “Em không thấy phiền là tốt rồi. Sau này Tiểu Ngũ có gia đình, Tiểu Thất đỗ đại học rồi tốt nghiệp và có việc làm, chúng ta sẽ không cần lo nữa.”
“Không sao đâu. Anh đã cưu mang họ, thì cứ xem như có thêm một cặp em trai em gái đi.” Cố Thanh Thanh kiếp trước không có con cái, nên cô luôn yêu thích trẻ nhỏ, bất kể là bao nhiêu tuổi.
Hơn nữa, Tiểu Thất thực sự rất dễ thương, nói chuyện thẳng thắn, ngây thơ, cực kỳ thú vị.
Nếu không nhờ anh em họ lỡ lời mà tiết lộ bí mật của Giang Tĩnh Viễn, cô cũng không biết rằng từ dạo ấy, anh đã đặt cô vào sâu trong tim.
“Em nói đúng, anh cũng xem họ như em ruột của mình.” Giang Tĩnh Viễn ánh mắt thoáng qua nét buồn, “Em cũng biết rồi đấy, dì anh không ưa anh, từ nhỏ anh chẳng thể chơi cùng anh chị em họ.
Hễ anh lại gần là dì lại chạy đến mắng mỏ, bảo anh là thằng vô tích sự, sẽ làm hư hỏng con cái của bà ấy.”
Cố Thanh Thanh ngẩng lên nhìn anh, chủ động hôn lên má anh một cái: “Anh không phải là kẻ vô tích sự đâu, anh là chuyên gia máy móc tương lai đấy.”
Sau này, trước mặt vợ, nhất định không dám tùy tiện nữa, sợ bị cô ấy đấm cho bay mất. "Đúng rồi!" Giang Tĩnh Viễn giơ bàn tay lớn, ôm lấy nắm đấm nhỏ của cô, nhân cơ hội áp chặt lại, đầy ý chí sinh tồn mà hứa: "Anh nhất định sẽ làm nên chuyện lớn, để em được hãnh diện."
“Thế mới đúng chứ.” Cố Thanh Thanh mỉm cười, "Đàn ông đã nói thì phải giữ lời.”
Hai người nhìn nhau, Giang Tĩnh Viễn cố ý véo nhẹ mũi cô một cái như một hình phạt: “Cố Thanh Thanh! Ngay cả chồng mà em cũng dám ‘đe dọa’, biết chút võ nghệ là ghê gớm lắm sao?”
Cố Thanh Thanh cười khẽ, né sang bên rồi quay người chạy. Chiếc mũi bị véo làm cô thấy nhột, lại có chút ngại ngùng. Người này cũng thật biết cách trêu ghẹo.
Giang Tĩnh Viễn nhìn theo bóng lưng cô, lập tức bước nhanh đuổi theo.
Không xa đó, từ sau gốc cây liễu ven đường, Chu Đại Hải bước ra, nhìn bóng hai người khuất dần, ánh mắt u ám, gương mặt méo mó.
Cố Thanh Thanh chết tiệt! Anh ta đáng lẽ không nên thật lòng đồng ý chuyện từ hôn.
Nếu cô vẫn là vợ chưa cưới của anh ta, xem cô có dám công khai cười đùa với tên lưu manh Giang Tĩnh Viễn kia không.
Cô dù là kẻ bệnh tật, nhưng rất ngoan ngoãn, ngay cả Cố Vĩnh Tráng và Tô Thanh Dao cũng nghe lời, lễ Tết đều cố gắng chuẩn bị món ngon đón tiếp anh ta như chàng rể quý.
Giờ từ hôn rồi, tìm được người biết nghe lời như thế chắc chẳng dễ nữa.
Người ta cưới vợ cần sắm sửa đủ thứ, còn Chu Đại Hải thì chẳng cần gì cả, chỉ việc mang cái miệng tới nhà họ Cố ăn uống.
Nếu ăn không vừa ý anh ta sẽ về méc với mẹ, đảm bảo cả làng đều biết chuyện nhà họ Cố đối xử keo kiệt, không cho con rể mới ăn ngon. Đến lần sau, đồ ăn phải bày biện thật thịnh soạn.
Giờ mà hủy hôn với Cố Thanh Thanh thì anh ta còn đi đâu ăn chực được?
Mối hôn sự giữa Cố Tiểu Yên và nhà họ Vương vẫn chưa bị hủy bỏ. Vương Đại Khánh giống hệt rùa rụt đầu, dù chuyện giữa Chu Đại Hải và Cố Tiểu Yên lan truyền khắp thị trấn nhưng anh ta vẫn không đến đòi hủy hôn.
Mẹ của Cố Tiểu Yên đã không ít lần âm thầm đến nhà anh ta gây chuyện, đòi anh ta bồi thường danh dự cho Cố Tiểu Yên.
Mẹ của Chu Đại Hải không đồng ý, thì bà ta đe dọa sẽ báo án, tố cáo anh ta dụ dỗ thiếu nữ, muốn tống anh ta vào tù chuyện này làm nhà cửa lộn xộn cả lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








