Ông nội nhìn quanh bàn đồ đạc, cũng vui vẻ cười theo: “Có chí khí là tốt, vậy là sau này Thanh Thanh nhà ta không phải chịu khổ rồi.”
Cố Thanh Thanh vừa sắp xếp đồ đạc vừa trấn an cả nhà: “Mọi người yên tâm! Những ngày tới chắc chắn sẽ không còn khổ cực nữa.”
Cô đã tiếp nhận y thuật truyền thừa, nên dù thế nào cuộc sống cũng sẽ tốt hơn đời trước, huống hồ còn có Giang Tĩnh Viễn bên cạnh.
Cố Trường Thanh không quan tâm đến cuộc nói chuyện của gia đình, mắt lại cứ dán vào chiếc xe đạp mới mua, thèm thuồng muốn kéo ra ngoài tập đi.
Sợ Cố Thanh Thanh không đồng ý, cậu vội chạy đến năn nỉ: “Chị ơi! Em muốn học đi xe đạp. Nhiều bạn của em biết rồi, chỉ có em là chưa biết thôi.”
“Đạp đấm gì! Xe đấy là của chị mày mới mua, lỡ ngã hỏng thì sao? Mày đền nổi à?”
Tô Thanh Dao trước nay thương con gái hơn hẳn. Con trai cứng cáp nên có đánh mắng bao nhiêu cũng không sao. Còn con gái yếu ớt, động chút là ốm đau, bà chỉ mong có thể cô niu trong tim, chẳng nỡ để chịu chút khổ sở nào.
Nghe thế, lòng Cố Thanh Thanh thấy ấm áp. Đời trước khi cô mất, cha mẹ đều còn sống, không biết lúc biết tin cô qua đời, họ đã đau lòng đến thế nào.
“Không sao đâu, em muốn tập thì cứ tập.” Giang Tĩnh Viễn cũng không muốn nhìn Cố Trường Thanh bị từ chối, bèn xen vào, “Ngã không hỏng đâu, cùng lắm là tróc tí sơn thôi. Con trai thì nên biết đi xe chứ.”
Cố Trường Thanh mừng rỡ, níu lấy tay Cố Thanh Thanh: “Chị! Anh Giang nói được tập rồi, em có thể đẩy xe đi nhé?”
Trong nhà, từ ông nội đến cha mẹ đều cưng chiều chị, từ nhỏ mẹ đã dạy cậu phải bảo vệ và chăm sóc chị. Bất kể ăn gì, chơi gì, đều phải để chị chọn trước, phần còn lại mới là của mình.
Dù không hiểu hết, nhưng nhiều năm rồi, cậu cũng thành quen. Hễ là chuyện gì liên quan đến chị, nhất định phải hỏi ý kiến chị trước, chị chưa gật đầu, cậu cũng chẳng dám tự quyết định.
“Được được, em đẩy xe đi đi.”
Cố Thanh Thanh vui vẻ đáp ứng mong muốn của em trai, khiến Cố Trường Thanh mừng rỡ, lập tức đẩy xe ra ngoài.
Tối nay cậu nhất định sẽ học đi xe cho được. Chiếc xe kiểu nữ với thanh chắn ngang, chắc sẽ dễ học. Nếu sau này chị không dùng, cậu có thể đạp xe lên thị trấn đi học.
Cậu đang học lớp 8 tại trường cấp hai ở thị trấn, sang năm sẽ lên lớp 9. Nếu thi đỗ cấp ba thì cậu phải lên thành phố học. Chị gái vì sức khỏe yếu, chỉ học đến hết cấp hai rồi phải ở nhà làm ruộng.
Thành tích của cậu khá tốt, không khó để thi vào cấp ba, chỉ còn xem trường tốt hay không mà thôi.
Thấy trên bàn là cả một đống đồ, Tô Thanh Dao trừng mắt nhìn con gái: “Con tính dọn cả cửa hàng bách hóa về nhà hay sao? Dù có tiền cũng không được tiêu bừa bãi, mua ngần ấy vải vóc, len sợi, chắc phải dùng cả đời mất.”
Nghe mẹ vợ nói, Giang Tĩnh Viễn định lên tiếng giải thích đôi câu nhưng cuối cùng lại thôi. Anh hiểu rất rõ, cả nhà này yêu thương Cố Thanh Thanh biết chừng nào.
Yêu thương cô còn hơn cả cậu em trai Cố Trường Thanh.
Cố Trường Thanh thỉnh thoảng còn bị đánh mắng, chứ Cố Thanh Thanh dù có phạm sai lầm gì lớn, cả nhà vẫn chỉ biết bao dung. Không biết vì sao, người nhà họ Cố đặc biệt thương con gái, mà không quá coi trọng con trai như những gia đình khác.
Cố Thanh Thanh mang tất cả các món đồ tới trước mặt mẹ, chỉ vào ba xấp vải len dạ: “Ba bộ dạ này là để cho ông nội, cha và mẹ mỗi người một bộ.”
“Sao cơ?” Ông nội cầm điếu thuốc bỗng tay run, rơi cả điếu xuống đất, ông chẳng thèm nhặt, chỉ nhìn chăm chăm vào xấp vải dạ, kinh ngạc: “Thanh Thanh! Con đính hôn, sao lại mua vải dạ cho ông? Ông già rồi, đâu cần vải tốt thế này, quá lãng phí.”
Cô chưa nói định đan cho ai, cứ đan xong rồi mọi người sẽ biết.
Tô Thanh Dao chạm vào đống vải và len sợi, trong lòng dâng lên niềm vui khôn tả. Vẫn là con gái tốt, nói là mua đồ đính hôn, cuối cùng lại mua cho cả nhà.
Giang Tĩnh Viễn cũng chẳng ngăn cản, con rể này không phải người tính toán nhỏ nhen, hơn hẳn Chu Đại Hải bao nhiêu lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
