Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bao năm đính ước với nhà họ Chu, đừng nói là vải dạ, len lông cừu, đến vỏ trứng cũng chẳng thấy nổi một cái. Mỗi dịp lễ Tết, Chu Đại Hải lại bị mẹ xui đến nhà bà ăn uống, nếu bà đãi không vừa ý là đi khắp nơi rêu rao.
Nhiều lần, Tô Thanh Dao tức giận đến mức phải trốn vào chăn mà khóc.
“Đây là vải may quần cho cả nhà,” Cố Thanh Thanh bảo mẹ, “Mai mẹ mời cô thợ may Lương tới nhà để may quần áo mới cho mọi người. Trong túi này là giày, mỗi người một đôi.”
Tô Thanh Dao mở túi, lấy các đôi giày ra xếp trên bàn, Cố Vĩnh Tráng nhìn thấy không nói gì, chỉ cười không ngớt.
Ông nội Cố mặt mày rạng rỡ, nhìn mấy xấp vải và cuộn len lông cừu, khóe mắt dâng lên dòng lệ đục ngầu. Sợ cháu gái trông thấy, ông vội quay đi lau.
Ông có hai người con trai, không có con gái. Con dâu cả hung hãn, không phụng dưỡng, nên ông bà phải sống với con trai thứ.
Theo tục lệ ở quê, muốn mặc đồ dạ phải đợi tới sinh nhật sáu mươi hoặc bảy mươi, khi ấy con gái tặng cho. Chiếc áo dạ của trưởng làng cũng là quà của ba cô con gái ông ta cùng mua mừng sinh nhật năm mươi.
Ông không có con gái nên chuyện mặc đồ dạ xem như bất khả thi.
Giờ cháu gái tặng, ngoài mặt khách sáo nhưng trong lòng ông thật sự rất vui. Vải dạ ấy à? Cả làng chỉ có một cái, vài hôm nữa, ông cũng có thể mặc, sánh ngang với trưởng làng.
Cháu gái ông đối xử với ông thật tốt, từ đầu đến chân đều sắm đủ. Tuổi già mà còn được hưởng phúc cháu gái, thật khiến ông hài lòng.
Mọi người đều trầm trồ nhìn ngắm đống đồ, không ai nói gì thêm. Tô Thanh Dao liền cất đồ đi để chuẩn bị dọn cơm. Cậu con trai đi học xe, đang đầy hứng khởi nên bà không gọi về.
Đói bụng, tự nhiên nó sẽ mò về.
Giang Tĩnh Viễn lấy trong đống đồ một chai rượu đưa cho ông nội: “Ông ơi! Hôm nay vui, ông uống chút rượu nhé.”
Ông nội không từ chối, nhận lấy rồi đưa cho Cố Vĩnh Tráng: “Này, mở ra, anh cũng uống chút đi, đây là rượu con nó tặng.”
Cố Thanh Thanh nhìn sang Giang Tĩnh Viễn, không nói gì. Nghe mọi người chuẩn bị uống rượu, cô sợ thiếu đồ nhắm nên đi rán thêm vài quả trứng mang ra.
Ông nội nhìn cháu gái đầy yêu thương, nhấp một ngụm rượu rồi bảo: “Thanh Thanh! Con nhìn người không tồi, Giang Tĩnh Viễn là đứa có tâm, sau này hai đứa ở bên nhau, nhất định sẽ không phải chịu khổ.”
Giang Tĩnh Viễn cười ngây ngô: “Vâng, cháu thà mình khổ, quyết không để Thanh Thanh phải chịu ấm ức.”
Cố Vĩnh Tráng gật đầu tán thành: “Nói đúng lắm, đàn ông phải có bản lĩnh, chăm lo tốt cho vợ con là trách nhiệm, nhất định phải làm được.”
Tô Thanh Dao liếc ông một cái: “Ông cứ uống rượu của mình đi.”
Cố Vĩnh Tráng ngẩn ra, không dám nói thêm, vì hiểu rõ vợ chắc chắn còn điều muốn nói.
Đoán đúng tâm ý vợ, Tô Thanh Dao quả nhiên còn có điều thắc mắc.
“Giang Tĩnh Viễn! Số tiền trong sổ tiết kiệm của cháu là kiếm được như thế nào?”
Bà nhất định phải làm rõ chuyện này, vì nó liên quan đến cả đời con gái bà, không thể qua loa cho xong, cũng không thể để tên côn đồ này mập mờ lấp liếm.
Giang Tĩnh Viễn hiểu ý nghĩ của mẹ vợ, liền giải thích thẳng thắn: “Số tiền này là do con sửa máy móc cho nhà máy mà kiếm được. Tích góp mấy năm trời mới được ngần này.”
Nhắc đến sở trường của mình, Giang Tĩnh Viễn liền toát lên vẻ tự tin, tràn đầy nhiệt huyết.
“Trong thị trấn có nhà máy chuyên sản xuất ốc vít. Lần đó ba chiếc máy hư hỏng, thợ trong nhà máy bó tay. Sau đó con mạnh dạn xung phong, chưa đến một ngày là sửa xong cả ba chiếc. Ốc vít sản xuất ra đạt tiêu chuẩn, không hề có gờ thừa.”
Ông Cố cười, mắt nheo lại đầy hài lòng: “Giỏi đến thế sao? Lúc ấy cháu bao nhiêu tuổi?”
Giang Tĩnh Viễn nghĩ một lúc rồi đáp: “Dạ, mười lăm. Con thích máy móc từ nhỏ, rảnh là chạy ra hiệu sách Tân Hoa đọc lén sách về mảng này, coi như tự học mà thành.”
Tô Thanh Dao nghe xong không tỏ vẻ vui lắm, lại hỏi tiếp: “Thế sau đó thì sao? Cháu sửa xong cho nhà máy, họ có biết ơn cháu không?”
Cố Thanh Thanh bật cười nhìn mẹ: “Mẹ nói vậy thì buồn cười rồi, chắc chắn là họ biết ơn chứ, nếu không sao con kiếm được nhiều tiền như thế!”
Uống vài ngụm rượu, mặt Giang Tĩnh Viễn đỏ bừng: “Con từng làm thợ sửa máy hai năm ở nhà máy ốc vít. Giám đốc nhà máy rất tốt với con, có con ở đó thì máy móc trong nhà máy luôn hoạt động ổn định.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








