Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Năm 80: Phu Nhân Đại Lão Huyền Học Thu Thập Cặn Bã Chương 15:

Cài Đặt

Chương 15:

Từ nhỏ đã đau yếu liên miên, lại bị từ hôn, phải gả cho kẻ côn đồ có tiếng trong làng, phú quý cái nỗi gì chứ? Rõ ràng là số khổ thì có, bà thầm nghĩ. Không biết mấy thầy tướng kia tính toán kiểu gì mà nói cô như vậy.

Bây giờ gả cho Giang Tĩnh Viễn, người như anh thì giàu sang được đến đâu?

Tô Thanh Dao lại thở dài. Bà không mong cầu gì cao sang, chỉ hy vọng con gái có thể sống bình an, đừng bắt bà phải tóc bạc tiễn người tóc xanh. Đó là nguyện vọng duy nhất của bà.

---

Tại đầu làng, Cố Trường Thanh đứng chờ, thấy hai người đạp xe về, người đi trước trông như chị gái cậu, làm cậu hoa cả mắt.

“Chị! Chị mua xe rồi? Hẳn là xe nữ, chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ? Chị lấy tiền đâu ra thế? Cướp ngân hàng à?”

“Em nói bậy gì thế? Ai cướp ngân hàng hả?” Cố Thanh Thanh giao xe cho cậu, ra lệnh: “Đẩy giúp chị về đi, chị mệt chết rồi.”

Cố Trường Thanh vui vẻ nhận xe, nhìn qua Giang Tĩnh Viễn, nhưng không thèm chào. Trong mắt cậu, tên này không xứng với chị mình, càng không xứng làm anh rể.

Chu Đại Hải phẩm hạnh kém cỏi nhưng ít nhất cũng có công việc đàng hoàng, mỗi năm cũng được sáu mươi đồng.

Tên Giang Tĩnh Viễn này có kiếm nổi như thế không?

May mà cậu chỉ nghĩ trong bụng, nếu không Cố Thanh Thanh đã cười nhạt vào mặt cậu rồi.

Ba người trở về trong màn đêm, Tô Thanh Dao ra đón thấy con gái cưỡi xe đạp thì sững sờ: “Thanh Thanh! Sao con lại mua xe? Lấy đâu ra tiền?”

Bà không dám nghĩ tên Giang Tĩnh Viễn có thể mua nổi chiếc xe tốt như thế này. Nếu không phải anh mua, thì là ai?

Hôm nay con gái bà đã đi với anh cả ngày, chẳng lẽ là đi mua xe?

“Mẹ! Đừng hỏi vội, giúp con mang đồ vào nhà đã.”

Cố Thanh Thanh bảo Giang Tĩnh Viễn dựng xe rồi lấy đồ ở baga xuống, nhờ mẹ giúp đưa vào trong.

Nhìn hai bao ni-lông lớn, căng phồng, lại thêm cá, thịt, rượu bia, bánh kẹo và một chiếc xe đạp nữ mới toanh.

Cả nhà gồm Tô Thanh Dao, Cố Vĩnh Tráng, và ông nội Cố đều sững người, ai nấy trợn tròn mắt, há hốc miệng, không biết nói gì.

Thật quá đỗi ngạc nhiên, bình thường một nhà muốn mua chừng này đồ cũng phải chi tiêu eo hẹp. Hai người vừa đi một buổi, sao đã sắm về một đống thế này? Có phải làm chuyện gì sai trái không?

“Thanh Thanh! Con nói cho mẹ nghe, mấy thứ này từ đâu ra?” Tô Thanh Dao nghiêm mặt, đầy vẻ lo âu.

“Tất nhiên là mua rồi!” Cố Thanh Thanh lấy từng món ra đặt lên bàn, “Mẹ! Đây là lễ đính hôn mà Giang Tĩnh Viễn chuẩn bị cho con.”

Giang Tĩnh Viễn liền xác nhận: “Đúng vậy, đây là đồ của chúng con, chuẩn bị cho lễ đính hôn.”

“Cậu lấy đâu ra tiền?” Tô Thanh Dao nhìn hắn dò xét đầy nghi ngờ, “Không lẽ là ăn trộm ăn cướp?”

Bị mẹ vợ nghi ngờ, Giang Tĩnh Viễn vẫn cười ôn hòa, đáp: “Không đâu, cô cứ yên tâm! Tiền của cháu đều do tự mình làm ra, mỗi đồng đều đường đường chính chính.”

Cố Vĩnh Tráng và ông nội ngồi đó, cha con nhìn nhau nhưng không lên tiếng. Dù trong lòng cũng nghi ngờ, nhưng họ không dám nói ra vì sợ làm Cố Thanh Thanh mất mặt.

Con gái vừa khỏi bệnh, nếu lại kích động mà ngã bệnh thì biết làm sao?

“Mẹ!” Sợ Tô Thanh Dao không tin, Cố Thanh Thanh lấy cuốn sổ tiết kiệm từ túi ra, đưa cho bà, “Số tiền này là do Giang Tĩnh Viễn làm việc ở thành phố kiếm được, tám, chín năm rồi mới dành dụm được như thế.”

Tô Thanh Dao cầm lấy cuốn sổ nhưng không biết chữ, nên đưa cho Cố Vĩnh Tráng: “Ông coi thử, thật hay giả.”

Cố Vĩnh Tráng chỉ học hết tiểu học, nhận ra được vài chữ. Ông nheo mắt nhìn kỹ dưới ánh đèn lờ mờ.

Ông nội đã lớn tuổi, nhìn không rõ chữ trên sổ tiết kiệm, chỉ biết trông chờ vào con trai, mong nghe ông xác nhận.

“Sổ tiết kiệm này là thật, đứng tên Giang Tĩnh Viễn, hôm nay còn rút tiền từ đây.” Cố Vĩnh Tráng trả lại sổ cho Cố Thanh Thanh, dặn dò: “Con giữ cẩn thận, đây sẽ là chỗ dựa của vợ chồng con sau này.”

Nghe vậy, Tô Thanh Dao lập tức yên tâm, nhìn quanh bàn đầy đồ đạc, nở nụ cười nhẹ nhõm.

Bà gọi Giang Tĩnh Viễn: “Ngồi nghỉ chút đi, vừa rồi cô chỉ sợ cháu đi sai đường, làm khổ đời con gái cô. Nói điều gì không phải, đừng để bụng.”

“Không sao, con không để bụng đâu.” Giang Tĩnh Viễn cười ngốc nghếch, chỉ vào bàn đồ đạc, “Những thứ này đều là do Thanh Thanh chọn, không biết có đủ không, thiếu gì thì chúng con sẽ bổ sung.”

Cố Vĩnh Tráng nhìn Giang Tĩnh Viễn đầy kinh ngạc: “Không ngờ, cậu ở thành phố không phải ăn chơi, mà lại làm nên chuyện.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc