Lưu Thải Vân tức giận đến mức lồng ngực không ngừng phập phồng.Người phụ nữ bên cạnh nhìn thấy một màn này vội lên tiếng an ủi: "Hiện tại Tiểu Lan không hiểu chuyện, chờ nó làm mẹ liền biết chúng ta không dễ dàng biết bao nhiêu.""Đúng vậy, mẹ con chi gian, nào có cách đêm thành thù, con bé sẽ mau chóng nghĩ thông suốt ngay thôi."Lưu Thải Vân cười miễn cưỡng: "Đã làm mấy bà chê cười tôi rồi, đứa nhỏ này bị vợ chồng tôi chiều hư.""Chỉ có một đứa con gái thôi, ai không đâu a? Bất quá Thải Vân à, các người thật không theo Nhị Cẩu vào thành hả? Kiến An là muốn mang theo cha mẹ vào thành hưởng phúc.”Lưu Thải Vân mím môi, hai mắt phiếm hồng nói: "Gia Thành cũng kêu vợ chồng tôi vào thành, cơ mà ông nhà tôi không đồng ý, chúng tôi hiện tại còn có thể đi có thể chọn, chính mình làm việc nuôi sống chính mình, cho nên không vào thành cấp thêm Gia Thành gánh nặng, chờ lớn tuổi hơn chút rồi nói sau."“Các người cũng thật vì Gia Thanh mà suy nghĩ ...."Trước những lời khen có cánh của mọi người, Lưu Thải Vân trong lòng như ăn trúng khổ qua, đắng ngắt, bà nào không nghĩ đến việc vào thành? Nào không nghĩ đến muốn hưởng phúc? Trách cái ông già cứng đầu ở nhà kia kìa.***Chu Tiểu Lan che mặt, một hơi chạy về nhà, đóng bang cái cửa phòng lại, từ đầu đến đuôi cũng chưa thèm liếc mắt nhìn Đàm Tú Phương một cái.Đàm Tú Phương nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt của cô ta, không nói lời nào, đi thẳng vào bếp, đun nước, luộc một quả trứng, gõ cửa phòng Chu Tiểu Lan.Một lúc sau, Chu Tiểu Lan chạy ra che mặt mở cửa, nhìn thấy là Đàm Tú Phương, cô ta lập tức trừng mắt rống lên: "Cái gì? Cô cũng tới xem ta bị chê cười?"Chu Tiểu Lan nghĩ đến việc chân trước bản thân đang khoác lác trước mặt các chị em sau lưng bị Chu Lập Ân vả mặt, Chu Tiểu Lan muốn khóc.
Hôm nay cô ném hết mặt mũi, ném đến không dám nhìn ai! Cô hiện tại không muốn Đàm Tú Phương nhìn thấy, tay duỗi ra muốn đóng cửa nào biết bị Đàm Tú Phương ngăn lại."Chờ một chút, Tiểu Lan, chị thấy mặt em hơi sưng.
Chị vừa luộc một quả trứng.
Em lăn trứng sẽ nhanh hết.
Cô nương phải yêu quý gương mặt, đặc biệt là Tiểu Lan nhà chúng ta xinh đẹp như vậy." Đàm Tú Phương cười cười vươn tay, ôn nhu mà nhìn cô ta.Chu Tiểu Lan hôm nay gặp phả tao ngộ, bị chị em thân thiết chê cười, bị mẹ ruột vả mặt, đang trên đà suy sụp, đột nhiên được người ta quan tâm, chẳng cần biết là người mà cô ta bình thường coi thường nhất Đàm Tú Phương.
Cô ta đặc biệt hưởng thụ, thanh âm không tự giác thấp xuống: "Cô vì cái gì mà đối tốt với tôi như vậy?""Chúng ta là một gia đình.
Chị là chị dâu của em sao lại không đối tốt với em chứ.
Chị biết em không có ý xấu, chỉ là người thẳng thắn có sao nói vậy, chị lớn tuổi hơn em, theo lý nên nhường nhịn em."Đàm Tú Phương ngoài mặt thì cười cười nói nói, tranh thủ hảo cảm của Chu Tiểu Lan, một bên đào hố cho vợ mới của Chu Gia Thành là Diêu Ngọc Khiết.
Chu Tiểu Lan đã quen được cô chiếu cố, dỗ dành, về sau Diêu Ngọc Khiết làm không tốt, Chu Tiểu Lan sẽ nhắc đến chị dâu cũ để làm Diêu Ngọc Khiết ngột ngạt."Cái mà cô muốn làm cho nhà họ Chu gà chó không yên, cả nhà ly tâm!Chu Tiểu Lan nghe xong đặc biệt hưởng thụ, cô ta đã quen trước mặt Đàm Tú Phương hất hàm sai khiến, cho nên không nhận sai mà coi như là chuyện đương nhiên: "Tính là cô còn thức thời.".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)