Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Xin chào ngài Thẩm, đã có kết quả kiểm tra của ngài rồi.”
Một bác sĩ mặc áo blouse trắng gõ cửa bước vào phòng bệnh, vẻ mặt nghiêm trọng.
Trong lòng Thái Thuần thoáng run lên, chẳng lẽ thật sự có vấn đề gì sao?
Thẩm Ngạn Minh nhìn thẳng vào mắt bác sĩ, giọng điềm đạm hỏi:
“Xin mời nói, tôi mắc bệnh gì?”
“Sau khi nghiên cứu, chúng tôi chẩn đoán ngài mắc bệnh tim phổi mãn tính. Đây là loại bệnh do phổi, mạch máu động mạch phổi hoặc lồng ngực phát sinh biến đổi mạn tính, khiến cấu trúc và chức năng của phổi bất thường, làm tăng sức cản mạch máu phổi, áp lực động mạch phổi cao, từ đó gây giãn và phì đại tâm thất phải, có thể kèm hoặc không kèm suy tim phải.”
“Hiện tại ngài đang ở giai đoạn bù trừ của chức năng tim phổi, triệu chứng chủ yếu là ho, khạc đờm, khó thở, sức chịu đựng khi vận động giảm sút.”
“Bệnh này tuy không nguy hiểm tính mạng, nhưng cần điều trị và dưỡng bệnh lâu dài. Lát nữa ngài có thể xuống nhà thuốc lấy thuốc.”
“Được, cảm ơn bác sĩ.”
Thẩm Ngạn Minh gật đầu tiếp nhận, rồi khẽ ho hai tiếng, cảm ơn bác sĩ xong liền để Thái Thuần đi lấy thuốc.
Nghe vậy, Thái Thuần không dám tin, anh ta vốn tưởng tổng giám đốc chỉ là mệt mỏi quá độ, không ngờ lại nghiêm trọng như thế.
Nói ra thì vận khí của Thẩm Ngạn Minh cũng rất “chuẩn”, dạo này anh vốn hay thấy cổ họng khó chịu, thường xuyên ho khan.
Vừa nãy nghe bác sĩ nói, y như rằng anh lập tức thấy khó thở, ho đến đỏ bừng mặt, gân xanh nổi lên.
Chính vì thế mà Thái Thuần không chút nghi ngờ và bị đả kích nặng nề, anh ta đành xuống nhà thuốc lấy thuốc, rồi làm thủ tục xuất viện.
“Thẩm Tổng, tôi không ngờ… không ngờ bệnh lại nghiêm trọng đến thế.”
Khi lái xe trên đường, Thái Thuần nghẹn ngào như sắp khóc.
“Ừ, tôi cũng không ngờ. Con người ấy mà, liều mạng để làm gì, chi bằng hưởng thụ cuộc sống cho tốt.”
“Có lẽ ông trời thấy tôi quá mệt mỏi, nên muốn để tôi nghỉ ngơi đôi chút.”
Thẩm Ngạn Minh mỉm cười thản nhiên, lời nói nhẹ nhàng, thực ra lại là cảm ngộ từ kiếp trước của anh.
Song, đây là lần đầu tiên Thái Thuần nghe tổng giám đốc nói ra những lời thiếu ý chí như vậy, nên chỉ cho rằng anh bị đả kích quá nặng.
Tinh thần của Thẩm Ngạn Minh thì lại rất tốt, anh bảo Thái Thuần đưa mình đến khu thương mại và mua rất nhiều đồ.
Thẩm Ngạn Minh đưa tay nhấc vali, cùng Thái Thuần đặt vào cốp xe.
“Thẩm Tổng, ngài mua cái gì vậy? Làm việc với ngài bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên tôi thấy ngài đi dạo phố mua đồ đó.”
Thái Thuần thở hổn hển, ngồi lên ghế lái thuận miệng hỏi.
“Đều là quà cho Kiều An cả. Trước đây toàn nhờ cậu mua giúp, chứ tôi chưa từng tự tay chọn quà cho cô ấy. Hy vọng lần này, Kiều An sẽ thích.”
Trên gương mặt Thẩm Ngạn Minh nở nụ cười hạnh phúc, anh nhìn vào mắt Thái Thuần mà nói.
Khi nghe đến câu “trước giờ nhờ cậu mua giúp quà cho Kiều An”, ánh mắt Thái Thuần lập tức né tránh, mồ hôi túa ra trên trán.
Thẩm Ngạn Minh hiểu ngay trong lòng rằng e là những món quà Kiều An từng nhận đều không ra gì, hoặc có lẽ là Thái Thuần vốn chưa từng gửi quà gì cho cô.
Thôi thì, tình nghĩa bao năm, đến đây chắc cũng cạn rồi.
…
Trong phòng riêng trên tầng hai nhà hàng Xuân Lai, sáu nữ bốn nam ngồi vây quanh chiếc bàn tròn.
“Nào, cạn ly! Vì tuổi trẻ, vì tương lai, vì chúng ta!”
Trần Cẩm cười tươi như hoa, cô ta là người đầu tiên đứng dậy nâng ly bia, chỉ nói mấy lời đã khuấy động không khí.
Tất Kiều An cũng nâng ly theo mọi người, khẽ chạm rồi chỉ nhấp một ngụm nhỏ.
“Sao Kiều An lại không uống cạn, chẳng lẽ coi thường tụi này à?”
Trần Cẩm cười hí hửng, không hề giống đang cố ý châm ngòi.
“Này, coi thường mấy người thì tôi đãi cơm làm gì? Tôi dư tiền chắc?”
“Haha, tôi nổi tiếng là uống một ly đã gục rồi, mọi người thông cảm nhé, tôi lấy trà thay rượu.”
Nói rồi, Tất Kiều An cầm chiếc ly trống, rót nửa ly trà, ngửa cổ uống cạn.
Trần Cẩm thoáng cứng người, vội liếc nhìn Tiêu Phi.
Hôm qua rủ Tiêu Phi đi, cô ta không hề nói là Tất Kiều An mời khách, vốn nghĩ Kiều An sẽ không nhắc tới, như thế chắc chắn Tiêu Phi sẽ tưởng rằng do mình mời.
Lúc này, Tiêu Phi ngồi ngay ngắn, trên mặt mang nụ cười nhạt, không hề lộ ra cảm xúc khác thường.
Thấy vậy, Trần Cẩm mới thầm thở phào.
“Chúng ta có A Cẩm ở đây thì chẳng lo bầu không khí buồn tẻ, nào, cạn ly kính A Cẩm một cái!”
Nói xong, Tất Kiều An lại uống nửa ly trà.
“Đúng vậy, Trần Cẩm là nữ thần của chúng ta đó, nào, kính A Cẩm!”
Mấy nam sinh bắt đầu hò reo.
“Kính A Cẩm!”
Bên nữ cũng không chịu thua.
Vừa nãy Trần Cẩm nói thế, giờ lại được tâng bốc, bất giác cô ta đã uống thêm mấy ly bia.
Trong lúc nói cười ồn ào, chủ đề mà mọi người quan tâm nhất tối nay cũng được nhắc tới.
“Tiêu Phi, cậu ký hợp đồng ở đâu rồi, nghe nói là một công ty lớn à?”
Trần Tịnh Nhu nhìn khuôn mặt ôn hòa mỉm cười của Tiêu Phi và hỏi.
“Ừ, ký với Phi Dương Quốc Tế rồi.”
Tiêu Phi nhìn thẳng vào Trần Tịnh Nhu, rồi gật đầu nhẹ nhàng trả lời.
“Cậu giỏi quá, sau này tiền đồ vô hạn, chúc mừng nhé!”
Mặt Trần Tịnh Nhu lập tức đỏ bừng, cô ta vội vàng nâng cốc nước, uống ngụm bia để che giấu, tim đập thình thịch.
“Còn các cậu thì sao, đã ký được hợp đồng chưa?”
Tiêu Phi đưa mắt nhìn quanh, dừng lại nơi Trần Cẩm.
“Mình thì chưa chắc, có đi phỏng vấn ở tập đoàn Thẩm Thị, đã qua vòng hai rồi, tuần sau nếu qua vòng ba là có thể ký hợp đồng.”
Trần Cẩm vẫn giữ nụ cười dịu dàng thường ngày, ngượng ngùng trả lời, hai má khẽ ửng hồng.
“Vậy là rất lợi hại rồi, tập đoàn Thẩm Thị đâu dễ vào, mỗi năm tuyển chẳng được mấy người.”
“Có thể đi tới vòng này chứng tỏ A Cẩm của chúng ta thật sự ưu tú. Cố gắng nhé!”
Tiêu Phi nâng ly, cụng một cái từ xa với Trần Cẩm.
“Còn Kiều An thì sao, đã có dự định gì chưa?”
Tiêu Phi lại quay sang hỏi Tất Kiều An.
Tất Kiều An nhìn nụ cười hiền hòa ấy, trong lòng cô có muôn vàn cảm xúc.
Một người đàn ông đẹp trai, lúc nói chuyện với bạn lại dùng ánh mắt đầy tình ý, dịu dàng chăm chú nhìn bạn, hỏi sao tim không rung động cho được?
“Chưa có đâu, tôi vẫn chưa nghĩ sẽ làm gì. Haha, tôi không có chí lớn giống mấy người, lý tưởng của tôi là làm con sâu gạo thôi.”
“Ông trời ơi, có ai đến rước tôi đi không?”
Nói rồi, Tất Kiều An còn giơ hai tay, ngửa đầu than lên trời.
Lời vừa dứt, cả phòng liền bật cười ầm ĩ.
“Ôi chao, Tiểu An dạo này sao thế, hoạt bát hẳn ra.”
“Tiểu An sắp bay cao rồi đây.”
“Kiều An, cậu phải cố gắng nha, làm sâu gạo cũng không dễ đâu.”
Tống Ôn Noãn đẩy gọng kính trên sống mũi rồi cười trêu.
“Đúng đó, làm sâu gạo là có đại phúc khí, tôi cũng muốn lắm. Nhưng Kiều An này, cậu vẫn nên tính toán sớm, cậu chỉ có ba tháng để tìm kim chủ thôi.”
Trần Cẩm cười đùa.
Đại phúc khí? Tìm kim chủ?
Nghe xong, Tất Kiều An chỉ cười nhạt, nhưng trong tai lại chói chang.
Hình như kiếp trước, cuối cùng chính Trần Cẩm mới trở thành “sâu gạo”, còn Tiêu Phi là “kim chủ” của cô ta.
Còn mình, Tất Kiều An thì phải chật vật bươn chải, khó nhọc cầu sinh.
Cô không ghen tị với Trần Cẩm của kiếp trước.
Cô chỉ hận, hận tại sao lúc nào Trần Cẩm cũng ức hiếp mình.
Cô cũng oán, rõ ràng chẳng còn quan hệ gì, sao Tiêu Phi vẫn cứ tìm đến quấy rầy.
Bữa tiệc kết thúc, mười người trở lại trường học, rồi chia nhau tản về ký túc xá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)