Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Làm Ruộng Ở Tận Thế Chương 7: Buổi Tỏ Tình Bị Phá Hỏng

Cài Đặt

Chương 7: Buổi Tỏ Tình Bị Phá Hỏng

Sáng hôm sau Tất Kiều An lại ngủ nướng, chín giờ cô mới dậy, rửa mặt xong thì ra ngoài mua sắm, trưa ăn một bữa thịnh soạn với bạn cùng phòng.

Buổi chiều, Tống Ôn Noãn đến thư viện tiếp tục chiến đấu với luận văn tốt nghiệp.

Trần Cẩm có hẹn, nghe nói đi xem phim với một hot boy trường khác.

Giang San San thì ra vùng ngoại ô tham gia hội chợ việc làm quy mô nhỏ.

Mọi thứ đều giống hệt kiếp trước, trong ký túc xá chỉ còn lại một mình Tất Kiều An.

Cô mở máy tính, bấm phát một bộ phim kinh điển.

Dù là phim điểm 9.0, nó vẫn không thể hoàn toàn thu hút cô, Tất Kiều An không khống chế nổi bản thân, cô vô thức cứ liếc sang chiếc điện thoại đặt bên màn hình.

Phim chiếu xong, cô liếc góc phải dưới xem giờ, năm giờ rưỡi.

Cô tắt máy, bắt đầu rửa mặt chải đầu.

Cô chờ… chờ xem liệu có cuộc gọi của Tiêu Phi hay không, chờ một cái kết, hay nói đúng hơn là một khả năng của sự thật.

Năm giờ bốn mươi lăm, điện thoại reo vang.

Tất Kiều An cầm lên xem thì quả nhiên là Tiêu Phi, cô cũng không nói rõ được mình đang là tâm trạng gì.

Bước chân cô rất chậm, cô hơi sợ phải nhìn thấy cảnh tượng giống hệt kiếp trước.

Cô không muốn dây dưa với Tiêu Phi và Trần Cẩm nữa.

Sống lại một đời, điều Tất Kiều An mong chỉ là bình an.

Tiêu Phi vẫn như kiếp trước, anh ta tắm mình trong ánh hoàng hôn, sắc vàng mật phủ lên người khiến khí chất của anh ta dịu mềm, hút ánh nhìn của người qua kẻ lại.

Tất Kiều An nhìn Tiêu Phi trước mắt, anh ta vẫn như xưa, tay ôm bó hồng đỏ, bên chân là một túi quà.

Tất Kiều An biết bên trong là một chiếc váy voan trắng, rất đẹp, nhìn vào như có tiên khí lượn lờ.

Có những chuyện không thể né tránh, việc cần giải quyết vẫn phải giải quyết.

Tất Kiều An hít sâu, bước tới hỏi:

“Tiêu Phi, cậu tìm mình có chuyện gì vậy?”

“Ừ, mình vừa gọi cho Trần Cẩm, tính tỏ tình cho cô ấy bất ngờ, ai ngờ cô ấy lại không có ở đây.”

“Nhưng hoa thì không thể để qua đêm, nên muốn nhờ cậu mang cho cô ấy giúp.”

Tiêu Phi gãi đầu, anh ta hơi ngượng ngùng, một tay cầm hoa, tay kia nhấc túi quà đưa về phía Tất Kiều An.

Tất Kiều An ngẩn ra một thoáng, rồi thở phào.

Cảnh tượng giống hệt, nhưng lời tỏ tình lại hoàn toàn khác.

“Mình mang lên hình như không hợp lắm. Quà để tỏ tình sao lại nhờ cô gái khác mang hộ chứ.”

“Trần Cẩm không nói mấy giờ về à? Dù muộn một chút, nhưng cậu tự tay đưa cho cậu ấy vẫn hơn.”

Cô không nhận, hai tay còn xua xua tỏ ý không tiện giúp việc này.

Cô thấy rất ngượng, thế nào trông cũng giống một buổi tỏ tình.

Nếu cô nhận đồ thì sau này khó nói cho rõ, biết đâu ngày mai lại đồn ra chuyện gì, chắc chắn Trần Cẩm còn bắt bẻ.

“Kiều An, Trần Cẩm nói tối nay cô ấy chưa chắc về. Mình đã nói với cô ấy rồi, cô ấy đồng ý nhờ cậu giúp.”

Tiêu Phi biết tối nay trong phòng Trần Cẩm chỉ có một mình Tất Kiều An, nên đành cố thuyết phục.

“Kiều An…”

Đúng lúc Tất Kiều An còn đang lúng túng, cô chợt nghe thấy một giọng nói như thiên âm (âm thanh từ thiên đường).

Đó là giọng nói của một người đã nhiều năm không gặp, là giọng nói cô nghe thấy vào giây phút lâm chung ở kiếp trước, là giọng nói từng kéo cô ra khỏi cục diện bế tắc trước mắt.

Cô nhìn theo tiếng gọi, một bóng dáng quen thuộc đứng cách đó trăm mét, hai tay anh kéo hai vali đen.

Người đàn ông đứng ngược sáng nên không nhìn rõ diện mạo, nhưng từ dáng người có thể đoán cao khoảng 1m85.

Chiếc áo măng-tô nỉ dài màu đen khiến thân hình anh thêm thẳng và cao.

Anh bước chậm rãi tới gần, quần đen, giày da đen, vẫn như trong ký ức, người ấy lúc nào cũng mặc đồ đen.

Anh bước từng bước lại gần, Tất Kiều An cảm giác như đôi mắt mình không nghe lời, nước mắt rơi từng giọt, rồi cô không nhịn được nữa mà lao về phía người ấy.

Ngay khoảnh khắc Tất Kiều An chạy tới, Thẩm Ngạn Minh dang tay ôm chặt cô vào lòng.

Ấm áp, mềm mại… giây phút ấy, anh thấy ông trời không bạc đãi mình.

“Anh Ngạn Minh, anh Ngạn Minh, em nhớ anh lắm…”

Tất Kiều An nhào vào lòng anh, cô vừa khóc vừa sụt sùi, nước mắt nước mũi dính đầy lên áo khoác của anh.

Thẩm Ngạn Minh chẳng bận lòng, anh đưa tay lau khóe mắt cô, dịu giọng dỗ dành:

“Xem này, mấy năm không gặp, công chúa nhỏ nhà chúng ta vẫn chưa lớn à? Mới gặp đã hóa mèo hoa rồi, mau lau đi.”

Nói rồi, anh nhấc cánh tay mình, dùng tay áo khẽ lau nước mắt nước mũi cho cô.

“Anh Ngạn Minh, đừng dùng áo chứ, dơ hết rồi.”

Tất Kiều An sững lại, cô hoàn hồn liền nắm lấy tay anh.

“Dù gì thì cũng bẩn rồi, dùng cho đáng chứ.”

Thẩm Ngạn Minh chẳng để tâm, anh còn chỉ tay vào một mảng trước ngực.

Lúc này Tất Kiều An mới nhận ra mình vừa “vẽ” một bức họa, cô lập tức đỏ mặt, không dám nhìn anh, rồi lí nhí nói:

“Xin lỗi anh, em không để ý… Về nhà em giặt cho anh.”

Thẩm Ngạn Minh xoa đầu cô, cười:

“Em nói đấy nhé. Đi thôi, về nhà giặt đồ cho anh.”

Nghe vậy, Tất Kiều An ngẩn người, sao anh ấy lại thật sự bắt mình giặt? Trước đây quần áo của anh đâu cho ai đụng vào?

“Đi nào, đồ ngốc.”

Thấy cô thất thần, anh đại khái đoán được cô đang nghĩ gì.

Anh vốn định đưa tay nắm lấy tay cô, nhưng khổ nỗi đang kéo hai vali nên đành gọi một tiếng cho cô hoàn hồn.

Anh hơi hối hận vì lúc đó mua quà hơi nhiều, lại càng hối hận vì không bảo Thái Thuần mang vali về chỗ ở trước.

Ban đầu anh nghĩ phải tỏ ra phong trần mệt mỏi một chút mới có thể thuận lợi “giải cứu” Tất Kiều An khỏi buổi tỏ tình kia.

Dù sao tình cảm mười mấy năm, Tất Kiều An cũng phải ưu tiên sắp xếp cho mình trước chứ.

Anh cảm thấy mọi chuyện quả đúng như dự liệu, không phải anh vừa phá hỏng “hiện trường tỏ tình” của cô sao?

Kiều An của anh không nhận hoa của Tiêu Phi, Kiều An của anh vẫn còn độc thân.

Thẩm Ngạn Minh âm thầm đắc ý, anh hoàn toàn không biết đời này Tiêu Phi vốn không có ý định tỏ tình với Tất Kiều An.

Tại Tiểu khu Thanh Vũ, khu B, tòa số 6, tầng 16, phòng 1602.

Thẩm Ngạn Minh đưa ngón tay ấn lên khóa cửa, tiếng ổ khóa xoay vang lên, cửa mở.

Nhìn mọi thứ trước mắt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, trong lòng anh ngổn ngang cảm khái.

Bảy tám năm, cuối cùng cũng trở về rồi!

Anh kéo vali vào nhà, liếc qua phòng khách gọn gàng, bàn ăn, bàn trà hầu như không dính bụi.

Anh lập tức đã hiểu, rồi quay lại nói với Tất Kiều An còn đứng ở cửa:

“Kiều An, cảm ơn em đã giúp anh quán xuyến những năm qua, vất vả cho em rồi.”

“Cũng không hẳn đâu… Em hơi lười, mỗi tháng mới đến một lần.”

Tất Kiều An hơi ngượng.

Năm xưa lúc Thẩm Ngạn Minh ra nước ngoài, chính cô chủ động nhận trông nhà giúp.

Nhưng mỗi lần dọn dẹp xong là ê ẩm người, thế là từ mỗi tuần một lần thành mỗi tháng một lần.

Cô cũng từng nghĩ thuê giúp việc, nhưng anh không thích người lạ vào nhà, nên do dự một hồi rồi thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc