Mấy phút sau khi Thái Thuần rời đi, Thẩm Ngạn Minh mở mắt.
Đôi mắt ấy lóe sáng như kiếm, bao hàm ý lạnh.
Thì ra không phải Kiều An không muốn để ý đến mình, không phải cô ấy không chịu liên lạc, mà là Thái Thuần vẫn luôn chặn hết tin tức giữa hai người.
Kiếp trước mình tỉnh dậy muộn nên không nghe thấy, chẳng lẽ đời này là ông trời muốn cho mình tìm ra chân tướng sao?
Thái Thuần à! Vốn dĩ còn nghĩ đến kiếp trước anh ta luôn đi theo mình, phiêu bạt nơi đất khách quê người hai ba năm rồi chết yểu, nên đời này muốn chăm sóc anh ta thật tốt.
Nhưng xem ra cũng không cần nữa.
Thôi thì, nể tình anh ta đã theo mình nhiều năm, chỉ cần về sau không xen vào chuyện với Tất Kiều An, thì cứ để anh ta tự sinh tự diệt vậy.
Thẩm Ngạn Minh gọi điện cho người bạn ở Man City, sắp xếp một số việc.
Sau khi an bài xong mọi chuyện, anh cũng bắt đầu suy tính con đường sau này.
Kiếp trước, sau khi cha qua đời, anh thừa kế 37% cổ phần của tập đoàn Thẩm thị.
Vì không có quyền khống chế, nên cho dù nhiều cổ phần thì anh vẫn phải chịu muôn vàn sóng gió trong ngoài.
Chỉ vì chữ “Thẩm” trong Thẩm Thị, anh đã dốc hết tâm sức, mở rộng lãnh địa cho tập đoàn.
Khi Tất Kiều An vào đại học, anh vì mở rộng kinh doanh nên thường trú ở châu Âu, vốn định chờ cô tốt nghiệp sẽ về nước.
Nhưng kiếp trước, từ khi ra nước ngoài, liên lạc giữa anh với Kiều An ngày càng thưa thớt.
Trong các bản báo cáo mỗi tháng của Thái Thuần thì lúc nói rõ ràng, lúc lại bóng gió, đều khiến anh tin rằng Kiều An không muốn liên hệ với mình.
Kiều An đi thi, Kiều An nghỉ hè, Kiều An đi du lịch với bạn, bên cạnh Kiều An có rất nhiều người, Kiều An còn thân thiết với một nam sinh nào đó.
Cho đến lần ấy, anh giành được một dự án quan trọng ở châu Âu, trong lúc phấn khởi lại vô cùng nhớ nhung, bèn vội vã nhờ Thái Thuần đặt vé máy bay sớm nhất.
Khi anh kéo vali ra khỏi sân bay, lao thẳng đến dưới ký túc xá của Kiều An, thì vừa khéo chứng kiến Tiêu Phi tỏ tình, hai người ôm nhau.
Một chậu nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa cuồng nhiệt trong lòng, anh xoay người trở lại sân bay trước khi Kiều An kịp nhìn thấy, rồi lập tức quay về châu Âu.
Sau đó chỉ còn là tin tức Kiều An và Tiêu Phi hạnh phúc bên nhau.
Đến tận khi tận thế ập xuống, anh vẫn ở châu Âu, không thể về nước.
Tận thế ấy cũng khá ôn hòa, không phải nơi người chết vô số như trong tiểu thuyết.
Anh cầm cự ở châu Âu rất lâu nhưng vẫn không thể trở lại.
Thời gian càng dài, nỗi nhớ Kiều An càng thêm sâu nặng.
Cuối cùng, trong một cuộc bạo loạn, Thái Thuần chết đi, chỉ còn lại anh cô độc, ngày ngày tưởng nhớ.
Cuối cùng anh không kìm nổi nữa, quyết định bất chấp sống chết cũng phải trở về.
Anh vượt muôn trùng hiểm nguy, băng qua mấy quốc gia, nhưng lúc trở lại lại chỉ thấy một Tất Kiều An như thế kia…
Khi ấy, tim anh đau đớn vô cùng.
Thà rằng thấy Tất Kiều An ngọt ngào bên Tiêu Phi, còn hơn tận mắt nhìn thấy thân xác gầy gò tiều tụy, không còn hơi thở của cô ấy.
Khóe mắt anh rơi một giọt lệ, anh thầm nói với chính mình rằng đời này, nhất định phải ở bên cạnh Tất Kiều An, vĩnh viễn không rời xa nữa.
“Cốc, cốc, cốc”
Tiếng gõ cửa vang lên.
Thái Thuần đẩy cửa vào, thấy Thẩm Ngạn Minh đã ngồi dậy, trên tay cầm điện thoại xem video.
Đúng là chuyện lạ đời, Thẩm Tổng lại không làm việc mà còn giải trí.
“Thẩm tổng, ngài đang họp ở công ty thì bất ngờ ngất xỉu, chúng tôi lập tức đưa ngài vào viện.”
“Bốn giờ chiều mới có kết quả kiểm tra, còn phải vất vả ngài chờ ở đây thêm rồi.”
"Đây là phần cơm trưa tôi mua cho ngài, cháo rau, bác sĩ nói ăn thanh đạm một chút sẽ tốt hơn."
Thái Thuần mỉm cười, lấy phần cơm hộp của mình ra bày lên bàn, tiện đó báo cáo tình hình với Thẩm Ngạn Minh.
"Bên công ty ai nấy đều đang bận rộn, đã hẹn xong sáng mai chín giờ đến tập đoàn Hemei bàn chuyện hợp tác dự án KM.”
“Trước đó cơ bản đã đàm phán ổn thỏa, ngày mai chỉ cần chốt chi tiết, nếu không có gì ngoài ý muốn thì sẽ ký được hợp đồng."
Thẩm Ngạn Minh khẽ gật đầu, anh múc một thìa cháo rau đưa vào miệng.
Vị thanh nhạt, nhưng ngon đến mức khiến anh xúc động, đã bao lâu rồi chưa được ăn món gì ngon lành như vậy.
Niềm hạnh phúc giản đơn đến nỗi khiến anh muốn rơi nước mắt.
"Thư ký Thái, thời gian này vất vả cho cậu rồi. Cậu gọi về tổng bộ, bảo họ cử người đến tiếp nhận dự án KM đi."
"Cái gì? Thẩm Tổng, ngài nói gì cơ?"
Điện thoại trong tay Thái Thuần rơi bịch xuống đất, anh ta còn phải véo tai mình, hoài nghi bản thân nghe nhầm.
"Thái Thuần, cậu không nghe lầm đâu."
Thẩm Ngạn Minh vẫn thản nhiên ăn cháo, chẳng hề cảm thấy những lời vừa nói có gì chấn động.
"Thẩm Tổng, ngài vì dự án KM mà bôn ba gần nửa năm, vì dự án KM mà ngất xỉu phải nhập viện.”
“Giờ chiến thắng đã ngay trước mắt, thế mà ngài lại để người khác tiếp nhận, chẳng phải rõ ràng là đem công lao dâng cho người ta sao?”
Thẩm Ngạn Minh không nói thêm, chỉ chuyên tâm ăn hết bát cháo rau.
Thái Thuần thấy dáng vẻ anh đã quyết thì cũng hiểu mình không thể thuyết phục nổi, dù không cam lòng nhưng chỉ có thể làm theo.
Anh ta gọi về tổng bộ, quả nhiên, bên kia đồng ý ngay lập tức.
"Thẩm Tổng, có thể nói cho tôi biết nguyên nhân vì sao ngài bỏ cuộc không?"
"Thân thể không thoải mái."
"Trước kia ngài…"
Thái Thuần muốn nói: Trước kia dù ngài có bệnh cũng bám sát công việc, còn chăm chỉ hơn bất cứ ai, sao chỉ vì ngất xỉu một lần mà lại từ bỏ?
Thẩm Ngạn Minh cắt ngang lời anh ta:
"Trước kia quá liều mạng, để lại cả đống bệnh tật. Có lẽ thân thể đã đến giới hạn, một khi ngã bệnh liền thấy toàn thân khó chịu."
Nhìn sắc mặt của anh, Thái Thuần thấy cũng không giống người bệnh nặng.
Thôi kệ, dù sao dự án KM giờ không còn liên quan nữa, tổng giám đốc nói sao thì là vậy thôi.
Thật ra, lý do Thẩm Ngạn Minh không muốn đến tập đoàn Hemei ký hợp đồng rất đơn giản: anh không muốn gặp lại tiểu thư của Hemei, người mà anh cực kỳ chán ghét.
Đời này, không đi ký hợp đồng thì sẽ không phải gặp mặt.
Ngày mai trở về nước, từ nay về sau chỉ ở bên cạnh Tất Kiều An.
"Thư ký Thái, giúp tôi đặt vé máy bay về nước vào ngày mai."
"Vâng, Thẩm Tổng. Mười một giờ rưỡi trưa mai có một chuyến, khoảng bốn giờ rưỡi chiều sẽ đến nơi. Nhưng chỉ còn khoang phổ thông, ngài có chấp nhận không?"
"Được."
Ánh mắt Thẩm Ngạn Minh thoáng lướt qua, thấy Thái Thuần đặt hai vé, có lẽ là tính luôn cả anh ta.
Nhưng chuyện đó cũng không quan trọng.
Anh nằm xuống giường, khép mắt lại, hồi tưởng về kiếp trước.
Tận thế đến rất lặng lẽ, không ai nhận ra tận thế đã giáng xuống, nhưng cũng không một ai thoát được.
Trong tận thế, thứ khan hiếm nhất là gì? Là thức ăn!
Ba năm mình từng trải qua, sản lượng lương thực năm sau lại thấp hơn năm trước, cái cảm giác bụng đói triền miên thật sự tồi tệ đến cực điểm.
Không chỉ lương thực khan hiếm, biến đổi khí hậu kéo theo hàng loạt phản ứng dây chuyền, khiến giá cả nhu yếu phẩm, quần áo ngày càng tăng, cuối cùng đến mức có tiền cũng không mua nổi.
Mọi vật tư liên quan đến năng lượng đều bị kiểm soát nghiêm ngặt, phân phát theo đầu người.
Nhưng trong những ngày đông khắc nghiệt kéo dài, số phần được phân chẳng bao giờ đủ dùng.
Ba năm đầu của tận thế, chưa đến mức không thể sống, nhưng chắc chắn là sống rất khó khăn.
Còn sau ba năm thì sao?
Không biết sẽ phải đối mặt với những thử thách khủng khiếp nào nữa.
Thẩm Ngạn Minh không muốn lặp lại những ngày tháng tuyệt vọng và bi thương đó.
Trong đầu anh mãi hiện lên dáng vẻ gầy guộc của Tất Kiều An, khiến lòng anh càng thêm quyết tâm.
Sau khi trở về, nhất định phải bí mật chuẩn bị, tích trữ sẵn một ít vật tư.
Anh khẽ cười chua chát, ông trời cho mình quá nhiều thời gian để chuẩn bị, chỉ là không biết sau này những chuẩn bị ấy có thể dùng cho chính bản thân mình hay không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)