Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhìn khóe môi lúc nào cũng khẽ cong lên của Trần Cẩm, Tất Kiều An biết hôm nay tâm trạng của cô ta rất tốt, chắc hẳn là có thu hoạch gì rồi.
Nằm trên giường, Tất Kiều An nghĩ xem kiếp trước mình đã đáp lời thế nào.
Kiếp trước, cô thật thà nói với mọi người rằng sau khi tốt nghiệp mình sẽ vào Tập đoàn Thẩm Thị làm, việc đã sắp xếp ổn thỏa như đóng đinh.
Giang San San và Tống Ôn Noãn nghe xong thì vừa mừng vừa ngưỡng mộ, thi nhau chúc mừng và còn hứa sẽ giữ kín giúp cô.
Lúc ấy Trần Cẩm nói thế nào nhỉ? Đại khái là:
“Tập đoàn Thẩm Thị là tập đoàn lớn đó. Kiều An thật có phúc mới vào được Thẩm Thị, người khác có hâm mộ cũng không đến lượt.”
“Mà chẳng phải Thẩm Thị chưa mở tuyển dụng sao? Kiều An… có nhờ quan hệ à?”
Khi đó, Tất Kiều An không nghĩ nhiều, liền thừa nhận mình có “đường dây”. Kết quả sau đó ra sao… cô còn nhớ rất rõ.
Cô đang miên man thì nghe Trần Cẩm lên tiếng:
“Chúng mình chỉ còn ở bên nhau ba bốn tháng nữa thôi, nghĩ mà lưu luyến. Tớ với Kiều An là người Hải Thị, về sau còn có dịp gặp lại. Còn Ôn Noãn với San San nếu về quê thì sau này khó gặp lắm.”
“Ừ, nhưng tớ vẫn muốn ở lại Hải Thị, ở đây phát triển hơn quê tớ nhiều.”
Bị Trần Cẩm nói vậy, Giang San San cũng thoáng bùi ngùi, đồng thời càng quyết tâm bám trụ.
“Tớ cũng thế. Nhà tớ cách đây không xa, đi xe độ hai tiếng là tới. Người nhà cũng mong tớ ở lại.”
“Có điều nếu tìm mãi không ra việc tốt thì tớ sẽ về, tùy duyên vậy.”
Tống Ôn Noãn gật đầu.
Lúc này Trần Cẩm ngẩng lên hỏi Tất Kiều An:
“Kiều An, bọn mình có nên tụ tập một bữa không? Nhân lúc vẫn còn ở bên nhau, mọi người cũng còn rảnh.”
“Được chứ, tớ không ý kiến. Các cậu sắp xếp là được.”
Tất Kiều An mỉm cười gật đầu.
“Trong phòng chỉ có hai đứa mình là người Hải Thị. Các cậu biết tớ là con của viện mồ côi, không có chỗ tiếp đãi.”
“Kiều An, bốn năm rồi bọn mình vẫn chưa đến nhà cậu bao giờ, hay tối mai tụ họp ở nhà cậu nhé?”
Ánh mắt Trần Cẩm đầy chờ mong, nhìn chăm chăm vào Tất Kiều An.
Kiếp trước, Tất Kiều An đã làm gì nhỉ? Cô vui vẻ đồng ý, mời ba cô bạn cùng phòng và mấy người bạn thân, trong số đó có cả Tiêu Phi về nhà.
“Câu này của A Cẩm làm tớ… khó xử ghê. Tớ cũng muốn mời mọi người về nhà, nhưng khổ nỗi anh trai tớ mắc chứng sạch sẽ, chưa bao giờ cho tớ đưa người lạ về. Thật buồn quá!”
Tất Kiều An xưa nay không giỏi từ chối, dù đã trọng sinh vẫn thế, nhưng để Trần Cẩm bước chân vào nhà thì… miễn!
Dù phải bịa ra “anh trai ưa sạch sẽ”, thì cô cũng tuyệt đối không cho phép.
Kiếp trước, chính sau buổi tụ họp ấy, Trần Cẩm bắt đầu để ý đến nhà cô, rồi cả “anh Ngạn Minh” của cô nữa.
Chỉ vì Thẩm Ngạn Minh vẫn ở nước ngoài chưa về nên Trần Cẩm mới buông tay rồi chuyển sang chọn Tiêu Phi.
Còn Tiêu Phi thì sao? Ngày hôm sau sau bữa tụ họp, anh ta tỏ tình với cô. Dựa vào thiện cảm tích lũy từ trước, Tất Kiều An đã gật đầu.
Vậy kiếp này, nếu không tụ họp ở nhà mình thì Tiêu Phi còn tỏ tình nữa không?
“He he, không đến nhà cậu thì mình đi nơi khác chứ. Tìm quán ăn làm một bữa.”
Thấy ánh mắt mong chờ của Giang San San và Tống Ôn Noãn dần tắt, Tất Kiều An liền đề nghị:
“Các cậu chọn chỗ đi, để tớ đãi nhé?”
“Ôi, vậy sao được. Mình ‘cam pu chia’ đi.”
Tuy hơi tiếc không được ghé nhà Kiều An, nhưng nghe nói đi ăn ngon thì Ôn Noãn lập tức phấn khởi.
“Không sao. Tớ đã nói mời là mời. Mai tối đến quán ‘Xuân Lai’ mới mở nhé. Rủ luôn mấy người quen đi.”
Nói xong, Tất Kiều An bắt đầu gọi cho những người bạn mà kiếp trước cô từng mời về nhà.
Cô muốn xem thử khi đổi địa điểm tụ họp, thì dòng chảy sự việc có khác đi không.
Lúc này, mắt Trần Cẩm lóe lên:
“Kiều An định mời những ai vậy?”
“Tớ gọi Hứa Tuệ Kỳ, Trần Tịnh Nhu, rồi Lâm Vân Đông, Trương Kha, Lý Lập Vân…”
Cô cố ý không nhắc đến Tiêu Phi.
“Không gọi Tiêu Phi à? Tớ nhớ cậu với anh ấy quan hệ cũng khá tốt mà.”
“Cảm ơn A Cẩm đã nhắc. Không khéo để Tiêu Phi biết thì lại trách bọn mình.”
“Cậu đừng giận tớ lắm lời là được. Đúng lúc tớ có số Tiêu Phi, để tớ báo cho.”
Không đợi cô đồng ý, Trần Cẩm đã nhấc máy gọi, còn né ra ban công, giọng nói nhỏ quá, trong phòng nghe không rõ.
Qua lớp kính, Tất Kiều An thấy trên mặt Trần Cẩm là nụ cười e lệ hạnh phúc.
Cô khẽ cười chua chát, thì ra hai người đã “thân thiết” đến vậy từ lâu rồi?
Thế sao cuối cùng họ không thành đôi, mà Tiêu Phi lại đi tỏ tình với mình?
Thu lại tâm tư, nàng tiếp tục gọi cho những người khác. Đến khi gọi xong cả lượt, Trần Cẩm vẫn chưa dứt cuộc.
Khi cô ta trở vào, Giang San San trêu ngay:
“Cậu với Tiêu Phi đang yêu nhau hả? Tán gẫu gì mà lâu thế, mặt mày còn phơi phới thế kia.”
“Đâu có. Chỉ là có chút việc chính nên nói thêm vài câu thôi.”
Trần Cẩm mỉm cười, nói xong trèo lên giường.
“Cậu nói không thì thôi. Mà Tiêu Phi cũng xứng danh ‘nam thần’ của trường, đẹp trai, học giỏi.”
“Nghe đồn có công ty mời rồi, tương lai rực rỡ. Không biết sau này ‘tiểu yêu tinh’ nào sẽ thu phục được cực phẩm ấy đây!”
Giang San San bĩu môi cảm thán, tưởng tượng đến “trai đẹp” Tiêu Phi mà suýt chảy nước dãi.
“Còn chê Trần Cẩm nữa, nhìn cậu kìa, nước dãi sắp rơi rồi kìa.”
Tống Ôn Noãn vừa cười vừa gõ nhẹ vào đầu San San.
“Tớ mê sắc đẹp thì sao! Nếu Tiêu Phi chịu, tớ ‘giao nộp’ miễn phí luôn, tớ không thiệt!”
Nói xong cô ấy cười lăn, úp mặt vào khuỷu tay, cười đến chảy cả nước mắt.
Tất Kiều An biết San San nói đùa nên chỉ cười, không chen vào.
Nhưng cô không bỏ lỡ biểu cảm của Trần Cẩm, lúc bị trêu thì thẹn thùng hớn hở, đắc ý, đến khi nghe San San “tự giao nộp” thì lại liếc mắt khinh khỉnh.
Dưới lớp “dịu dàng” ấy là gai nhọn, tiếc là kiếp trước cô không nhận ra.
…
Tại bệnh viện St. Mona, thành phố Wenerman, Ouguo. Thẩm Ngạn Minh nằm trên giường bệnh, ý thức mơ hồ.
“Chẳng phải mình đang ở trong đêm tuyết sao? Sao lại ấm thế này?”
“Mở mắt… mở mắt nào…”
Anh cố gắng mở mắt, đầu óc dần tỉnh táo, bỗng nghe một giọng quen và một giọng lạ vang lên bên tai.
“Các hạng mục của ngài Thẩm đã làm xong. Phải đến bốn giờ chiều mới có kết quả.”
“Vậy… khi nào thì ngài ấy tỉnh lại?”
“Cái này khó nói. Sơ bộ chúng tôi cho rằng ngài ấy kiệt sức. Chỉ cần nghỉ ngơi đầy đủ là sẽ tỉnh. Nhưng cụ thể thì phải chờ kết quả xét nghiệm.”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.”
Ngạn Minh nhắm mắt suy nghĩ tình hình hiện tại.
Rõ ràng vừa rồi mình còn ôm Tất Kiều An… rõ ràng trong đêm tuyết ấy mình đã…
“Alô, cô Ngụy à? Hôm nay Tổng Thẩm bị ngất phải nhập viện.”
“Vâng, cô yên tâm, tôi sẽ chăm coi Tổng Thẩm.”
“Không, gần đây Tổng Thẩm không liên hệ với Kiều An.”
“Ừ, tôi cũng mong cô và Tổng Thẩm thành đôi, hai người là trời sinh một cặp…”
“Vâng vâng, cô cứ yên tâm, tôi sẽ khuyên Tổng Thẩm về nước vào lúc thích hợp.”
Tiễn bác sĩ xong, Thái Thuần nghĩ nghĩ rồi gọi một cuộc quốc tế.
Anh ta liếc Ngạn Minh vẫn còn mê man bèn yên tâm nói chuyện.
Cúp máy, anh ta lẩm bẩm:
“Không hiểu sao Thẩm Tổng lại mê con bé Kiều An ấy. Cô Ngụy mới đúng là tuyệt, tài, sắc, quyền đều có.”
“Không biết mắt Thẩm Tổng có mù không nữa! Mà hôm nay cũng không tệ, gọi một cú, tài khoản lại có thêm mười nghìn.”
Liếc Ngạn Minh thêm lần nữa, anh ta xoay người ra khỏi phòng bệnh: đói rồi, đi mua cơm thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
