Tại ký túc xá số 9, Đại học Thanh Hải, phòng 402.
“Anh Ngạn Minh… anh Ngạn Minh…”
Tất Kiều An khẽ thì thào, như nói gì đó lại như chẳng nói gì.
“Kiều An, Kiều An, tỉnh dậy đi, dậy nào, mình đến phòng y tế trường đi.”
Tống Ôn Noãn chạm vào trán Tất Kiều An, thấy hơi nóng, mồ hôi rịn đầy trên trán, bèn luống cuống đẩy đẩy gọi cô dậy.
“Á!”
Tất Kiều An ngồi bật dậy. Đập vào mắt cô là bức tường trắng toát, bên tai là giọng nói quen thuộc:
“Kiều An, cậu sốt rồi. Mình đưa cậu đến phòng y tế nhé?”
Tất Kiều An chậm rãi quay đầu theo hướng giọng nói, là Tống Ôn Noãn?
Cô nhìn thêm lần nữa… đây chẳng phải là… ký túc xá sao?
Tất Kiều An đặt tay lên lồng ngực đang đập thình thịch, thì thào:
“Ôn Noãn, mình không sao, mình muốn nằm thêm một lát.”
“Có thuốc hạ sốt không? Ít nhất uống thuốc rồi hãy ngủ. Mà em đi xem một buổi hòa nhạc thôi, sao về lại phát sốt thế?”
Tống Ôn Noãn xách bình nước nóng của mình, lấy cốc của Tất Kiều An rồi rót nước.
“He he, em cũng không ngờ. Chắc tối qua mặc hơi mỏng. Để em tìm xem chắc thuốc để trong này.”
Tất Kiều An trèo xuống giường trên, lấy chìa khóa mở tủ, lục tìm theo trí nhớ.
Uống hai viên thuốc xong, cô lại leo lên giường, ngồi ngẩn ra một lúc.
Vừa rồi mình còn nghe tiếng anh Ngạn Minh, muốn mở mắt nhìn anh lần nữa… Sao vừa mở mắt đã về lại ký túc rồi?
Mộng Trang Chu sao, cuối cùng mình trong đêm tuyết ấy là thật, hay mình bây giờ là thật… hay cả hai đều là thật?
(Mộng Trang Chu: Trong lúc Trang Tử nghỉ ngơi, mơ thấy mình là một con bướm đang nhảy múa, vô tư lự đến nỗi ông không hề biết đó là một giấc mơ. Khi tỉnh dậy, Trang Tử phát hiện mình vẫn là người, nhưng việc nhớ lại giấc mơ dường như hoàn toàn có thật.)
Mong là… lúc này mình đã trọng sinh rồi.
“Ôn Noãn, sao cậu biết mình bị sốt vậy?”
Thấy trong phòng chỉ có mỗi Tống Ôn Noãn, cô khẽ hỏi.
“Nhìn điện thoại đi, mấy giờ rồi, chín giờ rưỡi đấy. Bình thường tầm này cậu dậy sớm lắm.”
“Hôm nay mình đợi mãi mà cậu vẫn chưa dậy. Lại gần xem thì ôi thôi, mồ hôi trên trán cậu bóng lưỡng luôn.”
Nói xong, Ôn Noãn nhấp một ngụm nước.
“Uống cà phê không? Nhưng cậu vừa uống thuốc, chưa biết có uống được không. Thôi đợi đến trưa nhé, mình pha cho.”
Thấy Tất Kiều An nhìn mình chăm chăm, Ôn Noãn tưởng cô thèm thử gói cà phê mới mua.
“Ừ, được. Mùi thơm quá.”
Tất Kiều An mỉm cười, khóe mắt hơi ươn ướt.
Cuộc sống hiện tại thật tốt, muốn ăn gì cũng có. Đã hai ba năm rồi cô chưa được uống cà phê, mới ngửi mùi đã thấy thèm rồi.
“Ôn Noãn, cậu đang làm gì đấy?”
“Viết luận văn tốt nghiệp đây. Haizz, đau đầu lắm. Cả phòng bốn đứa, mỗi mình chưa xong.”
“Cậu nhìn đi, ai viết xong cũng kéo nhau đi chơi, chỉ có mình ‘đầu to óc trái nho” ngồi cắm cúi suốt.”
Ôn Noãn vừa than vừa lách cách gõ phím, ý tứ vẫn mạch lạc, không hề bị cắt mạch.
Nghe thế, Tất Kiều An nhớ ra kiếp trước, mình làm xong luận văn rất sớm, bảo vệ cũng trôi chảy.
Còn Ôn Noãn đặt mục tiêu cao, muốn ở lại Hải Thị, lại phấn đấu danh hiệu tốt nghiệp xuất sắc nên soi luận văn từng ly từng tí.
“Cố lên nhé tiểu thư, luận văn của cậu nhất định sẽ đạt loại xuất sắc.”
Tất Kiều An cười tít mắt động viên.
“Ha ha, xin nhận lời chúc may mắn của cậu.”
Ôn Noãn nghe nịnh mà vui ra mặt.
Tất Kiều An nằm trên giường mở điện thoại: Ngày 06 tháng 03 năm 2257, tức là còn một năm nữa mới đến tận thế.
Một năm… đủ để chuẩn bị được kha khá đấy.
Cô lướt tin tức, xem vài clip ngắn đến tận trưa, rồi cùng Ôn Noãn xuống nhà ăn.
“Mình muốn ăn thịt kho tàu, muốn đùi gà to, muốn sườn xào chua ngọt, muốn bông cải xanh với đậu hũ Ma Bà.”
Nhìn bảng thực đơn, nước miếng của cô như muốn tràn ra.
“Cậu ăn nổi chừng đó à? Bớt hai món đi, lần sau ăn tiếp. Với lại cậu vốn không ăn thịt kho tàu mà?”
“Lâu rồi không ăn, tự nhiên mình lại thèm.”
Cuối cùng cô gọi thịt kho tàu, bông cải xanh và một ít cơm, Ôn Noãn gọi cơm trứng cà chua.
Tất Kiều An đẩy hai khay vào giữa bàn:
“Ôn Noãn, mình ăn chung nhé.”
Nói rồi, cô gắp miếng thịt kho, cắn từng miếng từng miếng.
Ngon quá, lâu lắm rồi… không, phải nói là rất lâu rồi cô không được ăn no.
Đang ăn, cô lại rơi nước mắt.
“Ơ kìa, Kiều An sao thế? Đang ăn mà sao lại khóc?”
Ôn Noãn ngẩng lên thấy cô rơi lệ thì vội lục túi lấy khăn giấy.
“Cảm ơn cậu. Mình không sao. Chỉ là thấy hạnh phúc quá, muốn ăn gì là có, cảm giác… thật sự hạnh phúc.”
Cô nhận khăn tay, lau nước mắt, nghiêm túc nói.
“He he, miễn cậu vui là được.”
Ôn Noãn cũng không hiểu ăn bát thịt kho thì có gì mà hạnh phúc, nhưng thôi, không cần xoắn xuýt.
Ăn xong, hai người về ký túc.
“Ây dà, hai ‘tiểu thư” về rồi này.”
Ôn Noãn thấy cửa không khóa, nên gõ gõ rồi đẩy vào.
Tất Kiều An theo sau và nhìn thấy hai gương mặt, một là gương mặt trong ký ức, một là gương mặt… mới gặp ngày hôm qua.
“Sáng nay bọn mình đi hội chợ việc làm. Tìm một công việc hợp ý khó quá.”
Giang San San ủ rũ đổ người xuống ghế.
“Do cậu đòi hỏi cao thôi. Việc thì vẫn có nhiều, mình tìm kỹ thì sẽ gặp chỗ phù hợp thôi.”
Trần Cẩm vẫn là giọng dịu dàng quen thuộc, vừa an ủi vừa khích lệ.
Bề ngoài Tất Kiều An bình thản, nhưng tay cô nắm chặt đến mức móng gần như bấm vào da.
Cô tự nhủ phải bình tĩnh, phải tính toán lâu dài.
Lúc này, Trần Cẩm cao 1m65, dáng người cân đối, khuôn mặt mắt to hai mí, lông mi hơi cong, sống mũi cao, khóe môi hơi cong lên, làn da trắng, mái bằng, tóc đen dài suôn mượt, thêm giọng nói mềm mại, đúng là dáng dấp “nữ thần”.
Chẳng trách lại thành “bạch nguyệt quang” trong lòng bao chàng trai.
(Bạch nguyệt quang: Mối tình đầu đơn phương.)
“Đấy là vì chuyên ngành của cậu tốt, người lại xinh, nên được mời nhiều. Mình thì khác, kiếm việc tốt khó lắm.”
Giang San San xòe tay ra, đảo mắt bất lực.
“Hơn nữa, các cậu đều là người Hải Thị, kiếm công việc tạm ổn là sống được.”
“Mình gái tỉnh lẻ còn phải tính chuyện thuê nhà, lương thấp không đủ sống.
Nói chứ sao lúc trước mình lại chọn Marketing nhỉ?”
Cô nàng vỗ “bộp” cuốn sách vào trán mình và than trời.
Tất Kiều An phải thừa nhận rằng nếu mình là con trai, có lẽ cũng thích kiểu con gái như Trần Cẩm.
Nhưng kiếp trước, những gì Trần Cẩm đã làm với mình thì cô không thể quên, càng không thể tha thứ.
“Chưa. Không vội, đợi tốt nghiệp rồi tính.”
Trải qua một đời, cô biết lựa chọn thế nào là có lợi nhất, nhưng cô không nói.
“Mình cũng vậy, có chỗ phù hợp thì nộp. Còn mấy tháng nữa mà.”
Ôn Noãn vẫn đang vất vả với luận văn nên chưa rảnh tìm việc.
“Vậy lần sau có hội chợ việc làm mình gọi cả hai cùng đi nhé, để mọi người trao đổi tin tức.”
Trần Cẩm mỉm cười dịu dàng, trong lòng thì vui như mở cờ.
Xem ra sau này vẫn là cô ta lợi hại nhất phòng, công việc của cô ta sẽ tốt nhất, thành tựu cũng cao nhất.
Dù xuất thân ở cô nhi viện thì sao, Trần Cẩm tôi vẫn sẽ là người xuất sắc nhất.
Còn Giang San San thì không hay biết rằng hôm nay cô đã qua vòng hai của Tập đoàn Thẩm Thị, chỉ cần vượt qua vòng ba là chính thức nhận việc.
Phúc lợi ở Thẩm Thị nổi tiếng tốt, luôn là mục tiêu cạnh tranh của sinh viên mới ra trường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
