Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Làm Ruộng Ở Tận Thế Chương 2: Không Bao Giờ Rời Xa Em Nữa

Cài Đặt

Chương 2: Không Bao Giờ Rời Xa Em Nữa

Tại khu dân cư Thanh Vũ, tòa B6, tầng 16, căn hộ 1601.

Trần Cẩm ôm lấy Tiêu Phi, giọng ngọt ngào nói:

“Chồng à, dạo này anh có đến thăm Kiều An không? Lần trước em gặp thì cô ấy gầy đến mức không còn giống người nữa rồi.”

“Làm gì có. Dù sao chúng ta cũng quen Kiều An gần mười năm rồi. Hơn nữa, căn hộ này vốn là của cô ấy mà.”

“Thực lòng em cũng muốn đưa cô ấy về ở chung, như vậy thì sau này em và con cũng có người bầu bạn.”

Trần Cẩm mỉm cười, ánh mắt đầy mong đợi nhìn Tiêu Phi.

“Hừ, Trần Cẩm, cô còn dám nói vậy sao? Chẳng lẽ cô không biết vì sao Kiều An lại gầy đến mức ấy à?”

Trương Sâm Quân vừa bước vào nhà đã nghe thấy giọng điệu làm nũng của Trần Cẩm, cô ấy liền buông lời mỉa mai.

“Chị nói gì thế? Thời buổi này, sống sót đã là may mắn rồi, bên ngoài kia ai mà chẳng gầy gò?”

“Chúng ta nhờ số mệnh tốt mới được ở cạnh Tiêu Phi, mới có cơm ăn áo mặc. Chị đừng có phúc mà không biết hưởng nhé.”

Trần Cẩm không hề sợ bị vạch trần.

Trong lòng cô ta nghĩ Tất Kiều An sắp chết rồi, chết thì còn ai làm chứng nữa?

“Đồ lòng dạ rắn rết, khẩu phật tâm xà!”

Trương Sâm Quân chỉ tay, tức giận quát.

Cô ấy vốn khinh bỉ loại người ngoài cười trong khóc như Trần Cẩm, nhưng chẳng bao giờ dám vạch trần.

Nhà này vốn đã đông phụ nữ, thêm một người cũng chỉ rước họa vào thân, chi bằng yên lặng bảo vệ con mình.

Huống hồ gì, cô ấy cũng không đấu lại được Trần Cẩm.

“Ôi, chồng à, con lại đạp em này. Chắc chắn là con không vui vì có người đang bôi nhọ mẹ nó đấy.”

Trần Cẩm ra vẻ tủi thân, khiến Tiêu Phi càng thêm thương xót.

Tiêu Phi vòng tay ôm vợ, tay kia đặt lên bụng cô ta, rồi quay sang quát Trương Sâm Quân:

“Cô thôi cái tính như pháo nổ ấy đi có được không? Suốt ngày bực bội, sao không học lấy một chút dịu dàng như A Cẩm?”

“Các người… hừ!”

Trương Sâm Quân giận run người, cô ấy chỉ tay về phía đôi vợ chồng kia, một người thì mặt đầy giận dữ, kẻ kia lại mang ánh mắt khiêu khích.

Cô ấy hận không thể lao lên xé nát gương mặt giả tạo kia, nhưng bắt gặp ánh mắt nguy hiểm của Tiêu Phi thì bao nhiêu khí thế đều lập tức tan biến.

Chỉ còn lại một ánh nhìn oán hận, rồi im lặng bước vào phòng ngủ.

“Nghe nói trước tận thế, Sâm Quân với Kiều An vốn cùng một nhóm bạn, không ngờ tính tình lại khác nhau một trời một vực.”

Trần Cẩm cười khẩy, nhìn theo bóng lưng đối phương.

“Ừ, Kiều An rất dịu dàng, chỉ là tính khí quá cứng cỏi.”

“Chồng à, khu dân nghèo tồi tàn quá. Ngày mai chúng ta lại đến đó một chuyến đi.”

“Em sẽ nói với Kiều An là em mang thai rồi, nhờ cô ấy giúp đỡ chăm sóc. Chúng em là bạn thân, tin chắc là cô ấy sẽ đồng ý thôi.”

“Được, vất vả cho em rồi!”

Tiêu Phi ôm chặt vợ, nở nụ cười ngọt ngào, hoàn toàn không nhận ra vẻ mỉa mai thoáng qua trên gương mặt cô ta.

Đón người về sao? Ngày mai anh có giỏi thì thử mà đón đi!

Trong căn hộ này đã có bốn người phụ nữ, sao có thể để thêm một kẻ đủ sức uy hiếp địa vị của cô ta chứ?

“‘Khu dân nghèo’ à? Hừ!”

Ngoài hành lang vang lên một tiếng thì thầm khẽ như ảo giác.

Không ai trong phòng nhận ra, ngoài cửa có một người đàn ông cao lớn, ánh mắt thấu suốt từng gương mặt, từng câu nói.

Anh không rõ mấy năm qua đã xảy ra chuyện gì, vì sao Kiều An phải rời khỏi đây.

Nhưng nay anh đã trở về, chỉ cần tìm được cô ấy thì tất cả sẽ sáng tỏ.

Thẩm Ngạn Minh quay người rời đi, lao thẳng về phía ngoại ô thành phố.

Trời đã tối, gió gào thét, tuyết vẫn rơi không ngừng.

Dọc đường anh vừa đi vừa dò hỏi, cuối cùng cũng tìm đến căn nhà của Tất Kiều An.

Đứng trước cửa, tim anh đập loạn nhịp.

Anh không biết phải giải thích thế nào cho những năm tháng biệt tích, cũng không biết Kiều An có còn muốn gặp mình hay không.

Nhưng anh đã trở về, tất cả chỉ vì cô ấy.

Anh hít sâu một hơi, gõ cửa.

Không ai trả lời. Vẫn không ai mở cửa.

Một dự cảm xấu ập đến, anh mạnh tay đẩy vào.

Cửa bật mở.

Bên trong trống rỗng, chỉ còn ba viên gạch lạnh lẽo trên sàn.

Thẩm Ngạn Minh nhớ lại những lời đối thoại của Trần Cẩm và Tiêu Phi, nỗi lo sợ tràn ngập trong lòng, chắc chắn Kiều An đã gặp chuyện rồi.

Anh vội chạy sang nhà bên cạnh gõ cửa. Trong đêm đông tĩnh lặng, tiếng gõ vang vọng xa xăm.

Nhưng ai nấy đều sợ hãi, chẳng ai dám mở.

Họ biết anh đến để đòi lại công bằng cho cô gái ấy, mà chính họ, tuy không trực tiếp hại cô ấy nhưng lại thờ ơ mặc kệ, còn chia nhau chút tài sản ít ỏi cô ấy để lại.

“Mở cửa ngay! Nếu không tôi sẽ đập nát căn nhà này!”

Anh gào to, giọng dọa nạt.

Cuối cùng, một người run rẩy mở hé cửa, vẻ mặt hoảng sợ, tay trái bám tường, tay phải nắm chặt con dao làm bếp chặn ngang cửa.

“Anh… anh muốn gì?”

“Tất Kiều An, cô gái ở phòng bên đâu rồi?”

Đôi mắt đỏ ngầu của Thẩm Ngạn Minh nhìn chằm chằm, giọng gầm lên.

“Tôi… tôi không biết…”

Ánh mắt đối phương láo liên, không dám thừa nhận.

“Nói thật!”

Anh đẩy mạnh cửa, lôi thẳng con dao rời khỏi tay đối phương.

Người kia hoảng loạn, vội vàng khai:

“Chiều nay có hai nhóm người tìm cô ấy. Một nam, một nữ, đều mang theo người. Lúc người phụ nữ đi đã cho người khiêng cô ấy ra ngoài.”

“Đưa đi đâu?”

“Không rõ, hình như hướng núi… anh cứ thử tìm bên đó xem.”

Nghe xong, Thẩm Ngạn Minh vội ném dao xuống bàn rồi lao đi theo hướng được chỉ.

“Trời ơi, chết khiếp! May mà không phải đến giết người báo thù…”

Hàng xóm ôm ngực thở dốc, hai chân vẫn run bần bật.

Giữa mảnh đất trắng xóa, phía trước là núi, sau lưng là khu dân nghèo, bốn phương tám hướng đều chỉ một màu tuyết lạnh lẽo.

“Kiều An… anh phải tìm em ở đâu đây?”

Nước mắt anh rơi lã chã, chưa kịp chạm đất đã hóa thành băng.

Thẩm Ngạn Minh ngẩng đầu, ánh trăng tròn vằng vặc trên cao.

Nhưng anh chẳng còn tâm trí ngắm cảnh đẹp, bởi trong lòng chỉ còn một nỗi hoảng loạn, anh chưa tìm thấy cô ấy.

Bất chợt, trong màu tuyết trắng, anh thấy một mảng đen chỉ to bằng bàn tay.

Anh lao đến, tim đập thình thịch.

Đến gần rồi, nhưng anh lại chùn bước, sợ hãi điều mình sắp nhìn thấy.

Anh khụy xuống, run rẩy gạt lớp tuyết phủ.

Dưới lớp tuyết ấy, chính là Tất Kiều An.

Là Tất Kiều An không còn hơi thở!

Não anh nổ tung, rồi ôm chặt cô vào lòng.

Bàn tay anh run rẩy vuốt gương mặt sưng đỏ của cô, giọng anh nghẹn ngào lặp đi lặp lại:

“Kiều An, anh đã trở về rồi. Là anh Ngạn Minh của em đây. Em mở mắt nhìn anh một lần thôi có được không?”

“Kiều An, xin lỗi… anh về muộn rồi, đã để em chịu khổ suốt những năm qua.”

“Kiều An, tỉnh lại đi, nói cho anh biết, là ai đã ức hiếp em. Anh sẽ báo thù cho em!”

“Kiều An, anh xin thề, từ nay anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa…”

Một đêm trong gió tuyết lại trôi qua, rồi lại thêm một đêm, thêm một đêm…

“Ông Lý đi chặt củi à?”

“Ừ, lạnh quá, củi chuẩn bị trước không đủ dùng. Nghe nói bên kia lại có người chết rét rồi.”

“Chưa nghe tin à?”

“Trên núi, có đôi nam nữ… ôm nhau mà chết đấy.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc