Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh: Gả Cho Đại Ca Của Phu Quân Đã Mất Chương 16: Tái Giá – Ép Nàng Giữ Đạo Làm Quả Phụ Sao?

Cài Đặt

Chương 16: Tái Giá – Ép Nàng Giữ Đạo Làm Quả Phụ Sao?

Lương Vân không hề lừa nàng.

Sáng sớm hôm sau, hai người với đôi mắt thâm quầng tiếp tục men theo dòng suối, chẳng mấy chốc đã xuống đến chân núi.

Dưới chân núi là những thửa ruộng bậc thang trải rộng, năm sáu căn nhà nông thôn nằm rải rác.

Từng cơn gió thổi qua thung lũng, chim chóc vỗ cánh bay lên, tiếng gà gáy, chó sủa vang vọng.

Mọi thứ yên bình, tĩnh lặng, là khung cảnh Doanh Thời chưa từng thấy qua.

Thế nhưng, chẳng bao lâu sau, bầy chó vàng đang rong chơi ngoài ruộng xa xa đã phát hiện ra hai kẻ xa lạ.

Những con chó tụ tập ba bốn con thành một nhóm, lao đến, sủa vang không dứt.

Người xưa đã nói, những từ có chữ “chó” chẳng có từ nào mang nghĩa tốt cả.

Loại động vật này, ngươi càng sợ nó, nó lại càng lấn tới, đúng là ức hiếp kẻ yếu!

Doanh Thời cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy bên chân mình có hai con chó già lông đen bóng dáng xấu xí chạy tới, dường như chúng có thể nhận ra giữa hai người ai là kẻ yếu hơn, ai sợ chúng.

Hai con chó như có linh tính, liếc nhìn nhau một cái, nhanh chóng di chuyển bốn chân ngắn, vòng ra phía sau Lương Vân, nhắm thẳng vào Doanh Thời trên lưng y mà sủa inh ỏi.

Nàng vòng chặt hai tay qua vai y, vừa ôm chặt để giữ thăng bằng, vừa muốn tránh xa bầy chó, khiến Lương Vân vô cùng chật vật.

Y hít sâu một hơi, nhưng không cẩn thận, mùi hương thanh nhã ngọt ngào từ người nàng liền tràn vào chóp mũi.

Hương tựa như hoa quế xen lẫn lan thơm, vấn vít không tan.

Giọng Lương Vân hơi trầm xuống: “Đừng cử động linh tinh.”

May mắn thay, bên bờ suối có mấy thôn phụ đang giặt đồ, từ xa nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn bên này. Một phụ nhân trong số đó vội vàng cầm chày đập vải chạy tới, vừa quát tháo vừa vung chày xua đuổi bầy chó.

“Nhị vị là người ngoài? Có phải từ trên núi xuống không?” Người phụ nữ cầm chày, hành động dứt khoát, nghi hoặc hỏi.

Doanh Thời không muốn ai biết mối quan hệ kỳ lạ giữa mình và Lương Vân, vội mở miệng nói: “Y là ca ca của ta.”

May thay, Lương Vân cũng có cùng suy nghĩ.

Y khẽ nâng mi mắt, thuận theo lời nàng đáp: “Ta cùng tiểu muội trong nhà ra ngoài ngắm cảnh, chẳng may lạc đường trên núi. Nàng lại bị trật chân, ta đành tìm đường tắt đưa nàng xuống.”

Mọi thứ được y sắp xếp hợp lý, đâu ra đấy.

Người nam nhân này có dung mạo xuất chúng, lại khoác trên mình bộ trường sam màu xanh đậm giản dị, chiếc đai lưng đơn sơ càng làm nổi bật thân hình cao gầy, thẳng tắp.

Dáng người như tùng bách, khí chất thanh cao trầm ổn, ngay cả khi nói chuyện cũng mang phong thái nho nhã, lễ độ.

Chỉ một ánh mắt, thôn phụ kia đã sinh thiện cảm với cặp huynh muội này.

“Thì ra là vậy! Chỗ chúng ta quanh năm rừng núi chập chùng, suối khe đan xen, người lạc đường đến đây không phải ít! Công tử với nương tử nhà ở đâu?”

Lương Vân đáp: “Nhà ở dưới chân Tiềm Giang. Dám hỏi phu nhân, từ đây đến Tiềm Giang còn bao xa?”

“Tiềm Giang à? Cũng phải cách đây mấy chục dặm đấy!”

Doanh Thời cảm thấy mơ hồ, hoàn toàn không hiểu cuộc đối thoại của hai người.

Họ cứ như thể coi nàng là không khí vậy.

Nàng cũng lười quan tâm, chỉ gục đầu tựa lên lưng Lương Vân, đôi mắt đen nhánh vẫn không rời khỏi bầy chó ở đằng xa, lúc này vẫn còn đang nhìn chằm chằm bọn họ.

“Công tử với nương tử chi bằng cứ đến nhà ta nghỉ lại một đêm? Sáng mai trong thôn có xe bò lên trấn, hai vị có thể đi nhờ, chắc hẳn trên trấn sẽ có xe đi Tiềm Giang.” Người phụ nữ kia đề nghị.

Dân trong thôn ít khi gặp người lạ, nhất là khi thấy Lương Vân và Doanh Thời dung mạo xinh đẹp, cử chỉ lại mang phong thái quý khí như vậy.

Chẳng bao lâu, có không ít nông dân, phụ nữ đang làm đồng đều ngừng tay, kéo đến vây xem.

Những người miệng nhanh hơn não, chẳng thèm hỏi gì, trực tiếp nhận định hai người là phu thê.

Ai nấy vừa mở miệng đã hỏi:

“Vợ chồng hai người từ đâu tới thế?”

“Bà vợ của ngươi bị thương chân à?”

Mấy câu nói thẳng thừng, thô tục khiến mặt Lương Vân cứng đờ, ép người vốn kiệm lời như y cũng phải lên tiếng giải thích.

“Không… không phải thê tử.”

Doanh Thời cũng tức giận.

Nương tử thì nương tử đi, cái gì mà "bà vợ"?

Thật khó nghe! Nàng có già đến mức ấy không chứ!

“Ca ca, chúng ta đến nhà thẩm này nghỉ tạm đi.” Nàng thì thầm bên tai y, hơi thở khẽ phả ra mùi hương dịu nhẹ như hoa lan.

Dân trong thôn chân chất, hiếu khách, người phụ nữ kia dẫn hai người về căn nhà trống trong sân mình để họ tạm nghỉ, còn vội vàng rót trà tiếp đón.

“Nhà quê chúng ta đơn sơ, mong công tử với nương tử đừng chê bai.”

Doanh Thời nào có chê bai gì?

Nàng nhận lấy chén trà từ tay thôn phụ, bàn tay trắng muốt như ngọc ôm lấy bát trà, khẽ cúi đầu, đôi môi mềm mại phớt sắc anh đào chạm nhẹ vào miệng chén.

Nàng uống trà rất tao nhã, nhưng dường như cũng rất khát, lông mày hơi nhíu lại, chậm rãi nhấp từng ngụm nhỏ.

Động tác thanh tao như thể đang nhấm nháp bầu tiên tửu nơi thiên cung.

Lương Vân vẫn nhớ lời hứa với Doanh Thời hôm qua. Uống được nửa chén trà, y đặt chén xuống, hỏi thăm thôn phụ xem trong thôn có thầy lang không, nhà thầy lang ở đâu.

Xem như hai người may mắn, vốn trong thôn không có thầy lang, nếu có chuyện gì thì phải lên trấn chữa trị, bằng không chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Nhưng trùng hợp thay, dạo gần đây có một vị du y ở lại trong thôn, chuyên trị thương tích do té ngã rất hiệu quả.

“Vị thầy lang ấy thật có bản lĩnh, đừng nói chỉ là trật chân hay bầm tím, ngay cả khi gãy xương, ông ấy cũng có thể dùng hai thanh trúc nẹp lại, thoa thuốc cao, chưa đầy một tháng là xương lành lặn, có thể đi lại như thường.” Nhắc đến vị du y kia, giọng thôn phụ đầy vẻ kính trọng.

Nghe vậy, Lương Vân để lại thôn phụ trông chừng Doanh Thời, rồi lập tức đứng dậy đi tìm vị du y kia.

Thôn phụ chỉ cảm thấy đôi huynh muội này cử chỉ, hành vi vô cùng nhã nhặn, khác hẳn với những người bà từng gặp, e rằng xuất thân không tầm thường.

Đợi vị công tử rời đi, bà lập tức quay sang Doanh Thời – cô gái có gương mặt trẻ trung, mềm mại – tò mò hỏi han:

“Cô nương năm nay bao nhiêu tuổi? Còn huynh trưởng của cô bao nhiêu?”

Doanh Thời trước tiên ngoan ngoãn đáp: “Ta năm nay mười sáu, còn ca ca ta… hai mươi tư.”

Khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn hay hai mươi lăm gì đó?

Kiếp trước, nàng chưa từng nghe nói trong phủ tổ chức sinh nhật cho Lương Vân, thế nên nàng cũng không biết tuổi chính xác của y, chỉ đưa ra một con số trung bình.

Người quê không kiêng kỵ gì nhiều, có gì muốn hỏi là hỏi thẳng, chẳng giấu giếm: “Chà? Ca ca của cô nhìn còn trẻ vậy mà đã hai mươi tư rồi sao? Cái tuổi này không còn nhỏ nữa, chắc là có con cái rồi nhỉ?”

Ở thôn này, người cùng tuổi với y, con cái chỉ sợ đã xếp hàng dài ra chợ mua nước tương rồi.

Doanh Thời lắc đầu, thuận miệng bịa đại: “Ca ca ta kén chọn lắm, nên đến giờ vẫn chưa thành thân.”

Lời này khiến thôn phụ lấy làm lạ, cảm thấy công tử nhà quyền quý thật kỳ quặc, kén chọn đến mức tự kéo dài chuyện hôn nhân đến tận tuổi này? Vậy còn hôn sự của mấy đệ muội phía dưới thì sao?

“Cô nương thì sao? Mười sáu cũng không còn nhỏ nữa, ca ca cô còn chưa cưới vợ, chỉ sợ trưởng bối trong nhà đã sắp xếp hôn sự cho cô rồi nhỉ?”

Doanh Thời khẽ ậm ừ, cười nhẹ: “Thẩm thẩm chẳng nhìn ra sao? Ta đã thành thân rồi.”

Thôn phụ còn tưởng nàng đang trêu đùa, vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Cô nương trông trẻ trung như vậy, thật sự đã lấy chồng rồi sao? Có phải đang lừa ta không đấy?”

Doanh Thời dịu giọng giải thích: “Ta mới thành thân không lâu… chỉ là số mệnh không tốt, phu quân mất sớm, vừa bước chân vào cửa đã phải chịu cảnh góa bụa.”

Thôn phụ sững sờ nhìn nàng, kinh ngạc đến mức nhất thời không nói nên lời.

Không ngờ mình thuận miệng hỏi một câu, lại vô tình khơi lên chuyện đau lòng này?

Bà có chút hối hận vì cái miệng không biết giữ chừng mực, lời gì cũng tiện thể hỏi ra.

Vừa mất chồng, hẳn là đau lòng lắm nhỉ?

Bà không giỏi an ủi người khác, chỉ có thể thẳng thắn nói: “Nương tử vẫn còn trẻ, ngày tháng phía trước còn dài… Người ta phải học cách nhìn về phía trước, sớm bước qua đau thương mới phải.”

“Cô nương sinh đẹp thế này, muốn tái giá cũng chẳng khó gì!”

Một cô gái xinh đẹp, trẻ trung thế này, có gì mà lo không tìm được mối hôn nhân tốt?

Doanh Thời nghe xong sững người, bật cười lắc đầu: “Tái giá gì chứ? Thẩm đừng đùa ta nữa, bọn họ không để ta tái giá đâu.”

“Cái gì? Sao lại thế? Chẳng lẽ nhà chồng cô bắt ép cô phải thủ tiết sao?”

Doanh Thời không đáp, nhưng cũng xem như ngầm thừa nhận.

Thôn phụ không khỏi lớn giọng: “Chẳng lẽ nhà cô không có ai sao? Ta thấy ca ca cô rất thương cô, chẳng lẽ không đứng ra bảo vệ cô, ai dám ép cô chứ?”

“Nói ca ca ta sao? Đúng là y rất thương ta… nhưng—”

Thôn phụ nghe nàng nói lấp lửng, không nhịn được truy hỏi: “Nhưng thế nào?”

Doanh Thời khẽ ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy tán cây rậm rạp đổ bóng xuống đất, che lấp ánh mặt trời.

Trong lòng bỗng dấy lên một cảm xúc khó tả, nàng làm bộ buồn bã, lấy tay áo che mặt, nửa thật nửa giả nói:

“Nếu y biết ta có ý muốn tái giá, y thà để ta chết đi còn hơn—”

Lúc Lương Vân dẫn vị du y trở về, từ miệng thôn phụ mới biết muội muội của y đợi lâu không thấy y về, giờ đang tắm rửa trong phòng phía sau.

Lương Vân không hỏi thêm, chỉ kiên nhẫn cùng vị du y chờ ở bên ngoài.

Người phụ nữ đi qua bên cạnh Lương Vân nhiều lần, ánh mắt không nhịn được mà lén quan sát, lại như có điều muốn nói nhưng do dự không mở miệng.

"Phu nhân có chuyện gì sao?" Lương Vân cuối cùng cũng lên tiếng, mặt không biểu cảm hỏi.

Người phụ nữ bị gọi đích danh, giật nảy mình.

Bà ta ngước mắt nhìn, thấy biểu cảm của Lương Vân vẫn ôn hòa, phong thái đoan chính, mới chần chừ thăm dò mở lời: "Là… là có chuyện. Nghe muội tử của ngài nói, nàng là quả phụ sao?"

Thần sắc của Lương Vân rõ ràng lạnh lẽo hơn mấy phần.

Người phụ nữ tuy miệng nhanh thích hóng chuyện, nhưng bản tính lại là người mềm lòng. Nghe được lời của Doanh Thời, bà ta không kìm được mà muốn khuyên vị ca ca này đôi câu.

"Trước cửa nhà quả phụ, thị phi nhiều lắm. Muội tử ngài còn trẻ như thế, không có trượng phu, dưới gối cũng không có lấy một đứa con... Ngài đã từng nghĩ qua chưa, sau này nàng sẽ sống khó khăn biết chừng nào?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc