Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh: Gả Cho Đại Ca Của Phu Quân Đã Mất Chương 17: Thất Thần – Doanh Thời Nở Nụ Cười, Ánh Mắt Cong Cong Nhìn Chàng.

Cài Đặt

Chương 17: Thất Thần – Doanh Thời Nở Nụ Cười, Ánh Mắt Cong Cong Nhìn Chàng.

Không có trượng phu, lại không có con cái...

Ánh mắt Lương Vân sắc lạnh, giọng trầm trầm nói: "Trong tộc tự nhiên sẽ chọn một thiếu niên thích hợp để kế thừa hương hỏa."

Vị lang trung đi ngang qua nãy giờ vẫn im lặng nghe, cuối cùng cũng không nhịn được mà nhướng mày chen vào: "Tại hạ hành y hơn mười năm, cũng xem như chứng kiến đủ chuyện đời. Theo ta thấy, chỉ có những người không thể sinh nở mới nghĩ đến chuyện nhận con nuôi. Cô nương nhà ngài tuổi còn trẻ, thân thể khỏe mạnh, hà cớ gì phải nhận nuôi đứa trẻ người khác vứt bỏ? Đứa trẻ bị cha mẹ ruột bỏ rơi, tính nết cũng khó mà nói được!"

Người phụ nữ ban nãy còn cảm thấy có chút đường đột khi chõ mồm vào chuyện nhà người khác, nhưng nay thấy lang trung cũng đồng tình với mình, lá gan càng lớn hơn, tiếp lời ngay:

"Chẳng phải thế sao! Con nuôi có mấy ai thật lòng báo hiếu? Người ta có huyết thống ruột thịt của mình, dù có nuôi lớn tận tình tận nghĩa, chỉ cần cha mẹ ruột của nó rơi vài giọt nước mắt cầu xin, trong lòng vẫn chỉ nhận cha mẹ ruột thôi!"

Lương Vân nghe hai người một câu lại một câu, nước bọt suýt nữa phun cả vào mặt y. Y nhẫn nhịn, sắc mặt càng thêm trầm xuống: "Từ nhỏ giáo dưỡng tử tế, sao có thể dễ dàng nuôi hư tính nết?"

Dù có nuôi hư, vậy thì coi như không có đứa con này nữa là được. Trong tộc sản nghiệp hưng thịnh, thân thích đắc lực, thế nào cũng không để muội muội y rơi vào cảnh không nơi nương tựa.

Lang trung lại tỏ vẻ khinh thường, ngắt lời y, cười khẽ nói: "Lang quân chỉ sợ là ngày ngày ngồi trên đại đường, nên nhiều chuyện ô uế chưa từng nghe lọt vào tai. Ta hành y nhiều năm, loại chuyện xấu xa bị che giấu trong những gia đình phú quý này, ta thấy không ít đâu. Không nói xa, ngay trong trấn có một vị viên ngoại họ Tào, gia sản giàu có, vợ chồng tình thâm, nhưng vì không có con nên nhận nuôi một đứa trẻ bị bỏ rơi. Hai người thương yêu nuôi nấng nó như con ruột, gả vợ, trả nợ cờ bạc cho nó. Kết quả thì sao? Viên ngoại chết chưa đến ba tháng, thi thể còn chưa lạnh, đứa con nuôi đó liền nhận cha mẹ ruột trở lại, đuổi mẹ nuôi ra khỏi nhà! Tào đại nương đáng thương kia, bị đông lạnh mà chết!"

Người phụ nữ bên cạnh nghe vậy, càng thêm bất bình, nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất: "Ông nói đến Tào đại nương? Phải đó, bà ấy là người tốt như thế, vậy mà tên Tào Đức Quý kia thật là mất hết nhân tính!"

"Bỏ đi! Loại người như vậy, đáng bị trời đánh chết!"

Nói xong, bà ta lại tiếp tục khuyên nhủ: "Ngài là ca ca của nàng, đừng cứng nhắc như vậy! Khuyên muội tử sớm tái giá mới là chính đạo! Nàng ấy đâu phải không thể sinh con, hà cớ gì phải nhận nuôi thứ sói mắt trắng kia?"

Người phụ nữ tự thấy lời khuyên của mình đầy chân thành, chắc hẳn sẽ khiến người ta cảm động đến rơi nước mắt. Thế nhưng ngẩng đầu lên nhìn, lại chỉ thấy gương mặt Lương Vân trầm như nước, đôi mắt đen kịt u ám đáng sợ.

Bà ta lập tức linh quang chợt lóe, không dám nói thêm. Nhưng trong lòng lại âm thầm thương cảm cho cô nương kia.

Phi! Đồ nam nhân lòng dạ hiểm độc! Cứng nhắc đến mức bắt ép muội muội mình giữ tiết ở độ tuổi đẹp nhất cuộc đời!

...

Dân quê quanh năm lao động ngoài ruộng, ít khi dám bỏ tiền cắt may một bộ y phục mới.

Bộ váy áo hiếm hoi mà người phụ nữ có được cũng là do bà ta chuẩn bị từ khi chưa xuất giá. Sau khi thành thân, quanh năm bận rộn đồng áng, cũng ít có dịp mặc.

Dù đã hơn mười năm, nhưng vì được trân trọng giữ gìn, lại thường xuyên giặt giũ phơi phóng, ngoại trừ mép vải có chút sờn bạc, còn lại vẫn vô cùng nguyên vẹn.

Ngoài cửa sổ, mặt trời đã ngả về tây, rải xuống một tầng ánh sáng cam dịu dàng.

Cửa sổ gỗ chạm trổ chậm rãi mở ra, hơi nước nóng rẫy lập tức ào ạt tỏa ra ngoài.

Thiếu nữ hai má bị hơi nước xông đỏ bừng, mái tóc đen nhánh xõa dài, từng giọt nước tí tách rơi xuống.

Hơi nước lượn lờ như làn sương mờ ảo, hòa vào ánh chiều tà.

Hôm nay nàng khác hẳn vẻ thanh nhã thường ngày, mặc một chiếc áo lụa mềm màu hồng thạch lựu, chân váy màu lục biếc.

Vạt áo mềm mại nhẹ bẫng, trên đó thêu hoa thù du sống động như thật. Màu sắc rực rỡ, trẻ trung —

Giữa đôi mày nàng dường như rũ bỏ đi nét dịu dàng nhu thuận thường thấy, vẻ mặt trở nên diễm lệ tươi tắn.

Doanh Thời không ngờ vừa đẩy cửa sổ ra đã đụng ngay ánh mắt của Lương Vân vừa về đến.

Khoảnh khắc chạm phải ánh nhìn của y—

Nàng chớp chớp hàng mi đọng hơi nước, môi cong cong nở một nụ cười.

Cổ tay thon đưa ra ngoài cửa sổ, ngón tay hồng hào nhẹ nhàng chỉ về phía sau y, nơi có chiếc khăn tay phơi trên dây.

"Ca ca, huynh lấy giúp ta một chiếc khăn khô được không?"

Môi đỏ khẽ mở, giọng nói như mang theo cả một vũng nước xuân.

Hàng mi vừa gột rửa đọng nước lấp lánh, như trời vừa tạnh cơn mưa xuân, núi non phủ một màn sương khói lãng đãng.

Y vẫn như trước, cực kỳ điềm đạm, không vội không chậm xoay người lấy xuống chiếc khăn bông phơi phía sau, đi tới trước cửa sổ đưa cho nàng.

Từng động tác đều thản nhiên, như thể không có gì khác lạ.

Người nam nhân vươn tay qua song cửa, đầu ngón tay vô tình lướt qua một lọn tóc còn ướt vương bên thái dương nàng.

Sợi tóc mềm mại ấy dường như còn vương hơi ấm và hương thơm thuộc về nàng.

Giọt nước đọng lại nơi đuôi tóc, trong khoảnh khắc hắn khựng lại, “tí tách” một tiếng—rơi xuống mu bàn tay hắn.

Tim Lương Vân bất giác run lên.

Y hơi vội vã quay mặt đi, không muốn nhìn nàng, không muốn đến gần nàng.

Y chỉ muốn quay sang gọi vị du y vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi, để vào xem bệnh cho nàng.

Du y không giống như trong tưởng tượng của Doanh Thời—một ông lão râu tóc bạc phơ, vẻ ngoài khắc khổ.

Hắn còn rất trẻ, khi đứng cạnh giường nàng, ánh mắt sáng trong và đoan chính, trông hẳn là một người đàng hoàng chính trực.

Chẳng trách Lương Vân lại để hắn vào khám bệnh cho mình.

Ngay khi bước vào nội thất, ánh mắt du y đã rơi chính xác vào cổ chân trái của nàng, hiển nhiên trước đó đã được Lương Vân kể về thương tích.

Thấy nàng vẫn bình tĩnh không phản ứng, hắn liền nói: “Ta là lang trung, trong mắt không phân biệt nam nữ, phu nhân không cần gò bó.”

Chân bị một người nam nhân nhìn hay bị cả đám người nhìn thì cũng chẳng khác gì nhau.

Huống hồ, nàng sống lại một đời, sớm đã quăng những quy củ rườm rà ra sau đầu, chẳng có gì quan trọng bằng sức khỏe của bản thân.

Lúc mới vào, trên mặt du y vẫn còn vẻ nghiêm túc. Lại thấy nàng từ lúc mình bước vào đã tựa vào thành giường, mày nhíu chặt, trông yếu ớt đến đáng thương, hắn liền nghĩ vết thương chắc hẳn rất nặng.

Nhưng khi cúi xuống xem xét kỹ cổ chân bị thương, du y bất giác nhíu mày: “Huynh trưởng của cô sắp xếp lớn như vậy, làm ta tưởng vết thương kinh khủng đến mức nào, nhìn thì…”

Doanh Thời cổ họng căng lên: “Nhìn thì sao? Ngươi không chữa được chắc?!”

Lang trung vùng quê, nàng vẫn có chút lo lắng về y thuật của hắn. Lỡ như dùng phương thuốc dân gian nào đó trị liệu, có khi nào khiến nàng để lại tật không?

Du y nghe ra sự hoài nghi trong giọng nàng, bực bội nói: “Có bệnh gì ta không trị được chứ? Đừng nói là chân cô chỉ bị trật sơ sơ, dù có gãy, có vỡ, ta cũng có thể chữa lành.”

Nực cười, ngay cả người trọng thương hấp hối ta còn cứu được.

“Hơn nữa, nếu cô đến muộn thêm chút nữa, thì vết thương này… chỉ sợ đã tự khỏi rồi!”

Doanh Thời nghe giọng điệu của hắn, lời nói ra cứ như nàng đang cố ý làm quá vết thương của mình lên vậy?

Mắt hắn mù sao? Không thấy mắt cá chân nàng sưng tấy một vòng sao? Đỏ lên thế kia, chẳng lẽ không đau chắc?!

Quan sát kỹ hơn, nàng mới nhận ra cổ chân lúc sáng vẫn còn sưng đỏ một vòng, nay đã tiêu giảm đi gần hết?

Bất giác, Doanh Thời chợt nhớ đến lời Lương Vân từng nói—y có biết chút y thuật.

Chỉ e rằng lời đó không phải giả.

Người khác có chút tài mọn cũng muốn khoe khoang, còn y thì giấu giếm, cố tình nói nhẹ đi?

Nếu y thật sự có bản lĩnh này, vì sao không nói sớm...

Nghĩ đến đây, trong lòng nàng có chút bực bội, nhưng rồi cũng đoán được lý do. Chắc hẳn trước đó y không lên tiếng là để tránh hiềm nghi.

Nếu không phải đêm đó nàng quấy rầy y, e rằng y vốn chẳng có ý định chữa trị cho nàng.

Du y mang theo hòm thuốc nặng trịch chạy cả một quãng đường, không thể nào để công sức uổng phí. Huống hồ, hai người này từ đầu đến chân đều toát ra vẻ quý khí, rõ ràng không thiếu chút bạc này.

Nhân lúc Doanh Thời còn đờ ra suy nghĩ, hắn nhanh chóng lục lọi trong hòm thuốc, lôi ra hai lọ dầu thuốc cuối cùng. Trong lòng có phần tiếc nuối, hắn nói: “Loại dầu này của ta hiếm lắm, bình thường chỉ khi xương gãy vỡ mới nỡ đem ra dùng! Nhưng thôi, đã nhận thù lao từ huynh trưởng của cô, thì lấy một lọ bôi tạm đi.”

Doanh Thời nghiêng đầu nhìn hắn: “Thù lao? Y đưa ngươi cái gì?”

Theo nàng biết, trên người Lương Vân căn bản không có tiền.

Nàng tận mắt thấy y lục lọi trong tay áo khi đi tìm lang trung, cuối cùng đem khối ngân ngư duy nhất trên người đưa cho phụ nhân nọ để đổi lấy tiền ăn ở.

Giờ này y đã hai bàn tay trắng, làm gì còn bạc? Chỉ e là lại lấy thứ gì đó trên người để thế chấp?

Quả nhiên, du y thành thật đáp: “Hắn đưa ta chiếc ban chỉ của hắn.”

Nếu không phải vì đã nhận một món quý giá, hắn nào chịu đem thuốc tốt ra?

Ban chỉ?

Lương Vân đưa ban chỉ của y cho du y?

Doanh Thời ngẩn người trong giây lát, vẻ mặt có phần bối rối.

Thấy nàng hỏi rồi lại thất thần, du y cũng chẳng muốn nán lại lâu. Bắt mạch xong, lấy được thù lao, hắn có thể rút lui.

“Khoan đã...” Nàng bỗng gọi giật hắn lại: “Ngươi đưa chiếc ban chỉ hắn cho ngươi cho ta.”

“Cô nương này, đã thỏa thuận xong rồi, sao có thể đòi lại?” Hắn cứ tưởng nàng muốn quỵt nợ.

Nhưng Doanh Thời đã tháo xuống đôi khuyên tai vẫn đeo trên người.

Nàng là tân quả phụ, trên người có thể mang trang sức cũng chỉ có đôi khuyên này, ngoài ra chẳng còn thứ gì khác. Nàng và Lương Vân, thực sự là kẻ tám lạng người nửa cân—nghèo đến mức sạch bách.

Viên ngọc trắng muốt vẽ nên một đường cung trong không trung, rồi rơi vào tay du y.

“Chiếc ban chỉ đó không đáng bao nhiêu, ngươi trả lại cho ta, ta dùng đôi khuyên này làm thù lao, thế nào?”

Du y nhìn lướt qua, thấy đôi khuyên chỉ là bạc trơn bọc đá, lập tức tỏ vẻ không mấy hứng thú.

Doanh Thời nhẹ giọng giải thích: “Tuy là đá bạc, nhưng ngươi thử nhìn kỹ viên trân châu trên đó xem, đây không phải ngọc trai tầm thường. Ngươi có nghe đến trân châu nước sâu Nam Châu chưa? Đem ra ngoài trời nhìn thử, nó sẽ ánh lên sắc tím. Nếu mang đến bất kỳ tiệm cầm đồ nào, ít nhất cũng đáng giá năm mươi lượng.”

Nghe vậy, du y âm thầm kinh ngạc, trong lòng bắt đầu dao động.

Quả nhiên là người nhà giàu, một đôi khuyên tai nhìn bình thường như vậy mà đáng đến năm mươi lượng?

Lại nghĩ, ai lại đi lấy đồ quý giá đổi lấy một thứ chẳng đáng bao nhiêu? Đừng bảo là muốn lừa gạt hắn?

Doanh Thời dường như đoán được suy nghĩ trong lòng hắn, liền khẽ nhếch môi giải thích tiếp: “Chiếc ban chỉ đó là vật gia truyền, vốn không đáng giá. Ngươi lấy cũng chẳng có ích gì.”

Nghe vậy, du y nửa tin nửa ngờ. Nhưng nếu là tín vật gia tộc, hắn cũng chẳng muốn rước rắc rối vào người, thế là lấy chiếc ban chỉ trong tay áo ra, trả lại cho nàng.

“Hừ, cô nương này cũng tốt bụng thật.” Trước khi đi, hắn vừa thu dọn hòm thuốc vừa thốt lên một câu đầy ẩn ý.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc