Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Y vốn không định lo chuyện bao đồng, nhưng những tiếng mê sảng từ phòng bên vẫn kéo dài không dứt, thậm chí còn ngày càng dữ dội hơn.
Cuối cùng, dường như nàng đang nghiến chặt răng, như thể chìm đắm trong giấc mộng, dần dần buông xuôi, không còn giãy giụa.
Lương Vân cảm thấy bất an, cuối cùng vẫn đứng dậy, định đánh thức nàng.
Dưới ánh trăng nhàn nhạt ngoài cửa sổ, y nhìn thấy những giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống từ khóe mắt nàng, từng giọt từng giọt rơi vào mái tóc đen nhánh.
Y lên tiếng gọi, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Trong mơ, nàng dường như đang gặp phải chuyện gì đó khiến nàng phiền muộn, sợ hãi đến nỗi thở dốc liên tục.
Môi nàng run rẩy vì kinh hãi.
Bất chợt, y nghe thấy nàng gọi tên đệ đệ mình.
"Lương Kỵ… Lương Kỵ…"
—
Khoảnh khắc Doanh Thời bừng tỉnh, nàng chợt phát hiện bên mép giường có một cái bóng đen đứng lặng lẽ, không một tiếng động.
Trong cơn mê man, bộ xương khô trong giấc mộng dường như đột nhiên sống lại, vươn móng vuốt nhào về phía nàng.
Lương Vân thấy nàng đột ngột mở mắt, trong mắt tràn đầy hoảng loạn, dường như cũng bị cảm xúc của nàng tác động mà vô thức lùi về sau một bước.
Doanh Thời hoàn hồn, nhìn rõ là y, mới thở phào một hơi.
Nàng vội vàng chống tay xuống giường ngồi dậy, chỉnh lại chiếc váy ngủ đã nhăn nhúm, ép phẳng những nếp gấp trên vạt váy đặt lên đầu gối mình.
Vội vàng kéo váy xuống, nhưng lại không cẩn thận để lộ đôi chân trần đã cởi hài lụa.
Bàn chân nàng nhỏ nhắn, mu bàn chân trắng nõn, đầu ngón chân phớt hồng, tựa như một đoạn ngó sen non vừa hái vào mùa hạ. Nhưng mắt cá chân lại sưng đỏ đến rõ rệt.
Lúc này, Doanh Thời vừa mới tỉnh ngủ, còn chưa ý thức được nam nữ khuya khoắt ở chung một phòng là không thích hợp.
Ngược lại, Lương Vân là người phản ứng trước. Y lặng lẽ nhíu mày, không một tiếng động mà lùi về sau một bước.
Dù đã tỉnh lại, nhưng nàng vẫn chưa thể thoát khỏi cảm xúc trong mộng.
Nàng vừa khóc rất lâu, giờ phút này vẫn chưa ngừng thổn thức.
Nàng hít hít mũi liên tục, giọng nói vì nghẹn ngào mà mềm nhũn, giống như một miếng bánh nếp dính chặt, vừa mềm mại lại vừa ngọt ngào.
"Ta… ta vừa rồi có phải đã nói mớ làm huynh tỉnh giấc không?"
Ánh mắt Lương Vân rơi xuống mũi giày của mình: "Không có."
Y vốn ngủ không sâu, đây là thói quen đã tích lũy qua nhiều năm, chẳng thể trách nàng được.
"Muội không thấy thoải mái à?" Lương Vân hỏi.
Nghe giọng nói trầm lạnh của y, Doanh Thời hơi hoang mang lắc đầu.
Nàng không muốn nhắc đến những cơn ác mộng kia.
Đó là những bí mật nàng sẽ mãi mãi chôn chặt trong lòng.
"Vừa rồi chỉ là ác mộng thôi mà…"
Nàng vừa dứt lời, liền nghe thấy y hỏi: "Chân của muội còn đau không?"
Doanh Thời sững sờ, theo ánh mắt y nhìn xuống chân mình—
Vừa nhìn, nàng không khỏi hít vào một hơi.
Mắt cá chân đã sưng to hơn một vòng!
Trong màn đêm mơ hồ, mọi thứ đều trở nên đáng sợ hơn gấp bội.
Doanh Thời lúc này mới chợt nhận ra, giọng run rẩy: "Huynh trưởng, chân muội hình như có gì đó không ổn…"
Lương Vân không đợi nàng nói hết câu, đã quay người bước ra ngoài.
Nhánh củi khô rơi vào đống than tàn, chẳng mấy chốc, ánh lửa lờ mờ bùng lên trong bóng tối.
Giữa căn phòng tĩnh mịch, Lương Vân cầm theo ánh lửa quay lại.
Ánh sáng dao động hắt lên gương mặt y, khiến khuôn mặt lạnh lùng như phủ thêm một lớp sương giá.
Đôi mày sắc nét càng trở nên thâm trầm dưới ánh lửa chập chờn.
Bóng y in xuống mặt đất, như một con thú dữ ẩn nấp trong màn đêm, từng chút một tiến đến gần, dần dần bao phủ lấy thân hình nhỏ bé của nàng.
Ánh lửa yếu ớt vô hình kéo gần khoảng cách giữa hai người, hòa quyện làm một.
Cảm giác sợ hãi vô cớ dâng lên trong lòng Doanh Thời.
Nàng gần như nín thở, vô thức lùi ra sau, muốn thoát khỏi cái bóng ấy, từng chút từng chút một.
"Ta biết chút y thuật, nếu đệ muội kiêng dè, ta sẽ bịt mắt lại."
Doanh Thời tuy có chút sợ hãi, nhưng không hề do dự, vội đáp: "Không sao, chuyện cấp bách thì linh hoạt ứng biến, huynh cứ xem đi."
Chuyện cấp bách thì linh hoạt ứng biến— đây vốn là lời y khuyên nàng.
Giờ lại bị nàng nhanh chóng học theo mà dùng ngay.
Giữa chân què và danh tiếng, Doanh Thời tất nhiên biết mình nên chọn thế nào.
Huống hồ, đêm nay chỉ có nàng và y.
Nàng không nói, y không nói, vậy thì chẳng ai biết cả.
Dứt lời, nàng vén cao vạt váy, để lộ hoàn toàn bàn chân bị thương.
Dưới lớp váy che phủ suốt ngày dài, đôi chân trắng mịn như sứ lộ ra trong ánh lửa mờ ảo, nhuốm một tầng ánh sáng nhàn nhạt.
Đôi chân nàng mảnh mai, tựa một nhánh măng ngọc, lại càng làm nổi bật phần mắt cá sưng tấy.
Lương Vân cau mày, ánh mắt không hề dao động, chỉ tập trung vào chỗ chân bị thương.
Dù biết y chỉ đang xem bệnh cho mình, nhưng ánh nhìn chăm chú kia vẫn khiến Doanh Thời có chút ngại ngùng.
Nàng hơi co chân lại, bối rối rụt các ngón chân vào trong.
Lương Vân đã lấy ra chiếc khăn lụa từ trong tay áo, nhẹ nhàng phủ lên mắt cá chân nàng.
Bàn tay lạnh lẽo của y đặt lên trên.
Đầu ngón tay ấn lên các huyệt đạo hai bên mắt cá, dọc theo đường gân mà xoa nắn.
Trông có vẻ nhẹ nhàng, nhưng chỉ có Doanh Thời biết y dùng lực lớn đến nhường nào.
Bàn tay ấy như một cái kìm sắt, kẹp chặt lấy làn da nàng, đau đến mức nước mắt nàng rơi ra.
Doanh Thời cắn chặt môi, gần như cắn đến bật máu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà khẽ rên lên một tiếng.
"Xít…" Nàng hít mạnh một hơi, đáng thương co rụt chân lại.
Ai ngờ Lương Vân lại nắm chặt đến vậy, Doanh Thời hoàn toàn không rút tay ra được.
Giọng nàng run lên dữ dội: “Nhẹ một chút, ta đau…”
Thế nhưng y không hề buông tay, ngược lại còn dứt khoát thêm một chút, có lẽ là vừa dỗ dành vừa trấn an: “Ngày mai ra khỏi núi, ta sẽ tìm đại phu cho muội. Chắc tối nay dính phải nước lạnh nên mới vậy thôi, không sao cả.”
Doanh Thời lại nhớ đến lời y đã nói ban ngày—rằng chỉ cần một ngày là có thể ra khỏi đây.
Bây giờ thì sao? Ngay cả chân núi còn chưa nhìn thấy—
Hiện tại, chân nàng đã sưng đến mức này, mỗi lần cử động đều đau đến thấu xương. Ai biết được liệu lời y nói có phải chỉ để trấn an nàng hay không?
Cơn ác mộng khi nãy đã cuốn đi toàn bộ tâm trí nàng, Doanh Thời không cách nào giữ bình tĩnh, nàng thực sự không thể ngăn mình nghĩ đến điều tồi tệ nhất.
Lương Vân có phải đang lừa nàng không? Nếu không được chữa trị kịp thời, có khi nào chân nàng sẽ bị tàn phế cả đời không?
Nàng đã phải rất khó khăn mới có thể lấy lại một thân thể khỏe mạnh. Vậy mà còn chưa kịp làm gì, nàng đã bị gọi về để lo tang sự, sau đó lại liên tiếp gặp phải những chuyện xui xẻo này! Khiến nàng không kịp trở tay!
Biết đâu lần này, nàng còn không bằng kiếp trước.
Ít nhất, kiếp trước nàng còn lành lặn!
Kiếp này, đến khi Lương Kỵ dẫn thê tử và con cái trở về, nàng chẳng thể làm gì được hắn, mà ngược lại, bản thân lại trở thành một kẻ tàn tật đáng thương trong mắt người đời…
Càng nghĩ càng đau, càng nghĩ càng sợ. Những cảm xúc tiêu cực bị đè nén bấy lâu, cộng thêm cơn ác mộng vừa rồi đã khiến nàng hoàn toàn vỡ òa.
Trong ánh nến leo lét, một giọt nước mắt khẽ rơi xuống.
Lương Vân ngước mắt lên, liền thấy người trước mặt vừa ngừng khóc, giờ đây lại nước mắt lưng tròng.
Trong màn đêm tĩnh mịch, y thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi mằn mặn của lệ nơi nàng.
Lương Vân thoáng sững sờ, chỉ nghĩ rằng có lẽ mình đã làm nàng đau, bèn lập tức buông tay.
“Máu bầm tan ra là sẽ đỡ hơn thôi, muội thử xem còn đau không?”
Thế nhưng Doanh Thời chỉ cúi đầu, lặng lẽ rơi nước mắt, không đáp lại y.
Đây là lần đầu tiên Lương Vân gặp một người như vậy—hỏi mà không trả lời, chỉ biết khóc.
Một nữ tử xuất thân danh gia vọng tộc, hơn nữa còn là quả phụ, dù không nói đến chuyện phải đoan trang hiền thục, nhưng cớ gì lại giống như một đứa trẻ, cứ động một chút là rơi nước mắt, bị hỏi cũng không lên tiếng?
Y là huynh trưởng của nàng, có trên có dưới, vậy mà y hỏi nàng một câu, nàng lại không trả lời—thật là thất lễ!
Lương Vân hiếm khi tức giận, nhưng lần này lại có chút không vui. Song, ngay sau đó, y do dự hiểu ra—
Vừa rồi trong mơ, nàng vẫn còn đang gọi tên đệ đệ của mình…
Có lẽ là nhớ đến Thuấn Công, lúc này lòng đau đớn không chịu nổi?
Nàng tuổi còn trẻ đã mất phu quân, nay tính khí có phần thất thường cũng là chuyện dễ hiểu, y sao có thể trách nàng vì điều này?
Quả nhiên, giữa sự im lặng kéo dài, Lương Vân bất chợt thấy nữ tử trước mặt ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào mắt y.
Nàng hít hít mũi, trong đôi mắt đen láy phản chiếu ánh nến lập lòe: “Huynh có biết ta từng yêu Lương Kỵ nhiều đến nhường nào không?”
Ít nhất, thuở thiếu thời, Lương Kỵ đã đối xử với nàng rất tốt, rất tốt.
Phụ thân Lương gia và phụ thân Doanh Thời vốn là tri kỷ, lúc sinh thời ông còn nhiều lần chiếu cố nàng. Lương gia cũng vì lời hứa này mà hoàn thành hôn ước vốn không môn đăng hộ đối trong mắt người ngoài.
Doanh Thời nghĩ, nàng nên là một người không thẹn với lương tâm. Lương Kỵ chết rồi, chẳng lẽ nàng có thể lập tức tái giá sao?
“Hắn trước khi đi còn từng thề với ta, rằng đời này chỉ cưới một mình ta, rằng muốn ta chờ hắn. Chờ hắn chiến thắng trở về, dùng mười dặm hồng trang đón ta vào cửa. Vậy bây giờ là gì? Là gì đây? Đôi lúc ta nghĩ, chi bằng chết đi còn hơn, chết đi thì tất cả đều sạch sẽ, chết đi thì ta sẽ không còn buồn nữa, cũng không sợ bị chê cười…”
Hai kiếp rồi nàng vẫn không thể hiểu nổi—rõ ràng lúc ban đầu là ngọt ngào như vậy, tại sao đột nhiên lại thay đổi hoàn toàn?
Ông trời chắc hẳn không muốn thấy nàng hạnh phúc.
Lương Vân muốn khuyên nàng đừng mãi vướng bận chuyện cũ, nhưng y không giỏi an ủi người khác, chỉ có thể nghiêm mặt, cứng nhắc đứng đó.
“Đệ muội bớt đau buồn.” Nghĩ tới nghĩ lui, người không giỏi ăn nói như y cuối cùng cũng chỉ có thể thốt ra một câu như vậy.
“Thuấn Công đã mất, muội không nên chìm đắm trong những chuyện đau lòng này. Ngày sau, cùng mẫu thân gánh vác Tam phòng mới là điều quan trọng.”
Bầu không khí bi thương đang tốt đẹp, Doanh Thời gần như có thể bật khóc thêm một trận nữa, xả hết mọi uất ức trong lòng, thuận tiện kể lể hết những gì nàng đã hy sinh, để Lương Vân hiểu rằng nhà họ Lương đã nợ nàng nhiều đến nhường nào, để y thay đệ đệ bù đắp cho nàng mới phải.
Ai ngờ, những lời của Lương Vân chẳng khác nào gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng nàng.
Nghe xem, cái gì gọi là “Ngày sau, cùng mẫu thân gánh vác Tam phòng mới là điều quan trọng?”
Tiếng nức nở của Doanh Thời nghẹn lại, nàng không thể khóc tiếp được nữa.
“Ta phải gánh vác Tam phòng thế nào đây? Mẫu thân vốn dĩ không thích ta…” Nàng nghiến chặt răng, cố tình phản bác lời y.
Lương Vân không nhận ra sự cố ý của nàng, chỉ nghiêm túc nói như đang giáo huấn hậu bối: “Muội thật tâm đối đãi với mẫu thân, lâu ngày bà ấy ắt sẽ thật tâm đối đãi lại với muội.”
Trong màn đêm, Doanh Thời hít sâu một hơi.
Nghe nói hồi nhỏ Lương Vân không ít lần chịu khổ dưới tay Vi thị.
Vậy mà bây giờ lại có thể thốt ra những lời như thể có thể xóa bỏ mọi oán hận này sao? Đúng là lòng dạ rộng lớn!
Tiếc rằng nàng không phải y, không phải bậc đại trượng phu, nàng chẳng có tấm lòng bao dung đến thế!
Lương Vân có lẽ đã nhận ra tính khí nàng đang bốc hỏa, lại nói: “Tổ mẫu xử sự công bằng, nếu muội chịu ấm ức, có thể đến tìm tổ mẫu.”
Doanh Thời im lặng, sau đó lại hỏi: “Thân thể tổ mẫu không tốt, chẳng lẽ ta phải ngày ngày làm phiền bà vì chuyện này sao?”
Lương Vân lại trầm mặc.
Tựa hồ mỗi lần nói chuyện với Doanh Thời, y đều phải suy nghĩ hồi lâu.
“Muội cứ yên tâm, Thuấn Công đã đi rồi, ta sẽ thay đệ ấy chăm sóc muội.”
Trong bóng đêm, giọng nói của Lương Vân rất nhẹ, rất nhạt, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân.
“Muội đã gả cho Thuấn Công, trong lòng ta, muội cũng giống như… muội muội của ta vậy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




