Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh: Gả Cho Đại Ca Của Phu Quân Đã Mất Chương 14: Ác Mộng – Lương Vân Bị Tiếng Nức Nở Của Nàng Đánh Thức.

Cài Đặt

Chương 14: Ác Mộng – Lương Vân Bị Tiếng Nức Nở Của Nàng Đánh Thức.

"Huynh trưởng?" Giọng nàng run rẩy.

Doanh Thời cảm thấy bản thân đã bị bỏ rơi.

Cũng đúng thôi, trời đã tối, hai người vẫn chưa ra khỏi khu rừng này. Nếu tiếp tục trở thành gánh nặng cho hắn, chẳng phải sẽ trở thành mồi ngon cho dã thú sao…

"Ta ở đây."

Bất chợt, nàng nghe thấy giọng nói của Lương Vân phía sau.

Chỉ trong chớp mắt, y đã đi một vòng xung quanh rồi trở lại. Từ xa, y đã nghe thấy nàng lo lắng gọi tên mình, lòng chợt nhói đau, bước chân vội vã hơn.

Tưởng rằng nàng gặp nguy hiểm, nhưng khi đến nơi, y chỉ thấy đôi chân trần trắng như củ sen của nàng. Lương Vân vội dời ánh mắt đi, tránh nhìn lâu thêm.

Y không biết nàng đang thấp thỏm bất an thế nào. Khi nãy, thấy nàng đi rửa chân tay, y cố ý đi xa một chút, nhường cho nàng một khoảng không gian riêng tư.

Không ngờ lại khiến nàng sợ hãi như vậy.

"Ta vừa đi quanh một vòng, không xa phía trước có một căn chòi tranh. Dù hơi cũ kỹ nhưng ít ra cũng có thể che mưa chắn gió. Đêm nay… đành làm phiền đệ muội tạm nghỉ ở đó một đêm."

Căn chòi cũ kỹ, trông như đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước.

May mà những cột gỗ dựng lên căn nhà này đã được đốt qua lửa, sơn phủ bên ngoài, nên dù lâu năm không có người ở, vẫn không bị cỏ dại xâm lấn.

Chỉ là bốn góc đều phủ đầy bụi dày, mạng nhện giăng tầng tầng lớp lớp. Doanh Thời không sợ đơn sơ hay cũ nát, chỉ sợ rắn rết, côn trùng.

Vậy nên khi thấy mạng nhện giăng kín nóc nhà, sắc mặt nàng tái nhợt, lòng đầy bất an.

Căn nhà nhỏ hẹp, chia thành hai gian trong ngoài.

Phòng trong càng nhỏ hơn, chỉ có một chiếc giường trơ trọi với ván gỗ. Phòng ngoài có bàn ghế cũ kỹ, chẳng còn vật gì khác.

May mắn là nơi đây ở lưng chừng núi, gió lớn và khô ráo, không có dấu hiệu rắn rết bò vào.

Lương Vân là người ưa sạch sẽ, vừa vào đã lập tức quét dọn từ trong ra ngoài. So với y, Doanh Thời trông như kẻ nhàn rỗi vô dụng.

Nàng hơi ngại ngùng, mấy lần định vươn tay giúp đỡ, nhưng nhìn lớp bụi bám đầy liền chần chừ, cuối cùng chỉ có thể ngồi một bên, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn y dọn dẹp.

Sau một lúc, căn chòi trở nên sạch sẽ hơn hẳn, miễn cưỡng có thể ở được.

Nhưng nhà sạch thì muỗi cũng không ít.

Lương Vân nói: "Ta đi kiếm ít cỏ khô, đốt xông khói xua muỗi."

Trời đã tối đen, trong màn đêm, mọi âm thanh đều trở nên đáng sợ hơn.

Chuyện nàng kỳ lạ trở về quá khứ đã khiến nàng tin rằng ma quỷ là có thật.

Giữa căn chòi hoang vắng này, mười dặm quanh đây chẳng có bóng người, không cần yêu ma quỷ quái, chỉ cần có một con rắn hay con rết bò ra từ khe cửa cũng đủ khiến nàng hồn bay phách lạc.

Hàng mi dài của nàng khẽ run rẩy, nuốt xuống nỗi bất an trong lòng. Đôi mắt ướt át ngước lên, giọng nói nhỏ nhẹ: "Chỉ là mấy con muỗi thôi mà... Trời tối rồi, ai mà biết bên ngoài có thứ gì đáng sợ chờ sẵn. Huynh trưởng, huynh đừng đi có được không..."

Lương Vân nghe vậy, ngước mắt nhìn nàng một cái.

Khoảnh khắc ấy, dường như y bắt được một nét cảm xúc thoáng qua trên gương mặt nàng, có chút gì đó rất khó diễn tả.

Gió núi luồn qua khe hở của căn chòi, mang theo hơi lạnh.

Sau khi Lương Vân đi, căn nhà càng trở nên im lặng đến đáng sợ.

Y tranh thủ chút ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn mà trở về.

Từ xa, y đã thấy bóng dáng nhỏ bé của nàng cuộn mình trước cửa. Chiếc váy lụa màu ngọc trải dài bên cạnh đôi chân thon, trông như một đóa hoa kiều diễm.

Ban đầu, y tưởng nàng vẫn còn thức. Nhưng khi đến gần, mới nhận ra nàng đã ngủ thiếp đi.

Hàng mi dài của nàng cong vút, gương mặt trắng muốt, mái tóc đen như được phủ lên một lớp ánh sáng nhạt của hoàng hôn.

Nàng dường như rất dễ ngủ. Ban ngày tựa vào vai hắn ngủ suốt, giờ lại có thể tựa cửa mà ngủ ngon lành.

Thậm chí… y còn nghe thấy nàng khẽ ngáy.

Lương Vân lúng túng dời ánh mắt đi, nhưng vẫn kịp thấy trên gò má trắng nõn của nàng có một vết đỏ hồng.

Là vết muỗi đốt.

Làn da nàng mềm mại, chưa từng trải qua sương gió, nên càng dễ bị muỗi đốt.

Y không đánh thức nàng, chỉ lặng lẽ đốt khói xông muỗi ở bốn góc ngoài nhà, để khói bay vào bên trong, xua đi lũ côn trùng ẩn nấp.

Sau đó, y lại lên núi một chuyến, chẳng bao lâu sau đã trở về với một con thỏ rừng đã được làm sạch lông.

Doanh Thời bị đánh thức bởi mùi thịt nướng.

Lúc đó, đầu óc nàng còn ngái ngủ, nhưng dạ dày đã réo lên trước.

Nàng chớp mắt mở ra, liền thấy không xa bên ngoài, một đống lửa đã được đốt lên.

Ngọn lửa bập bùng tỏa ra ánh sáng ấm áp, khói nhẹ nhàng uốn lượn trong không trung.

Nhiều năm qua, thứ đồ mặn duy nhất mà nàng còn nhớ rõ chính là bát mì nước mỡ heo mà Quế Nương nấu cho nàng trước khi rời đi.

Thời gian trôi qua đã quá lâu, lâu đến mức Doanh Thời đã quên mất mùi vị của thịt.

Giờ đây, chỉ cần ngửi thấy hương thơm, mắt nàng liền sáng rực, chăm chú nhìn chằm chằm vào miếng thịt thỏ nướng trên lửa.

Ánh mắt nóng bỏng của nàng như thể có thể đốt cháy cả Lương Vân đang ngồi bên cạnh đống lửa.

Lương Vân rất kiên nhẫn. Mặc cho ánh nhìn cháy bỏng của nàng, y vẫn chờ đến khi miếng thịt thỏ nướng đạt độ chín hoàn hảo mới xé một chiếc đùi thỏ vàng ruộm, đưa cho nàng.

Ánh lửa hắt lên khuôn mặt y, làm đường nét vốn đã sắc bén nay càng thêm sâu thẳm, lạnh lùng.

Doanh Thời không đến mức vì miếng ăn mà quên hết lễ nghĩa, nàng nhận lấy, nhẹ giọng nói lời cảm ơn.

Nắm chặt chiếc đùi thỏ trong tay, nàng quá mức háo hức, không đợi nó nguội bớt mà đã vội vàng cắn một miếng lớn.

Một miếng rất lớn.

Đúng như dự đoán, nàng bị bỏng đến nhăn mày, mắt rưng rưng, nhưng vẫn không nỡ nhả miếng thịt trong miệng ra.

Nàng chỉ có thể liên tục hít hơi lạnh vào miệng, rồi bắt đầu nhai ngấu nghiến.

Một ngày chưa có gì bỏ bụng, ăn gì cũng thấy ngon.

Dù không có muối để nêm nếm, nhưng lớp da giòn rụm, phần thịt mềm ngọt quyện với hương gỗ cháy đặc trưng sau khi nướng, từng tầng hương vị lan tỏa trong khoang miệng.

Màn đêm trong núi đã mang theo chút hơi lạnh.

Gió đêm thi thoảng thổi qua, từ hướng nàng ngồi phả đến.

Lương Vân ngẩng đầu, liền thấy dáng vẻ thiếu nữ vốn luôn đoan trang quy củ, lúc này lại đang phồng má, cật lực gặm đùi thỏ bên ánh lửa bập bùng.

Làn da nàng phản chiếu ánh lửa, trong suốt lấp lánh, như thể không phải người thật.

Ăn xong một cách ngon lành, Doanh Thời nhặt chiếc lá khô bên cạnh, lau đi lớp dầu mỡ dính trên tay.

Lúc này, nàng mới dần ý thức được bản thân vừa làm gì.

Phu quân còn chưa hạ táng, nàng lại ngang nhiên ăn thịt trước mặt huynh trưởng.

Doanh Thời lập tức thấy trời đất quay cuồng, cúi đầu suy nghĩ hồi lâu mà chẳng tìm ra lý do biện hộ.

Sau một thoáng trầm mặc, nàng nhẹ giọng giải thích: "Ta thật sự đã quá lâu không được ăn gì, vừa rồi vì đói quá mà nhất thời quên mất..."

Can đảm đối diện với lỗi lầm, dám thừa nhận sai sót. Ai mà chẳng có lúc sơ suất.

Huống chi… chẳng phải là Lương Vân chủ động đưa thịt cho nàng sao!

Lương Vân không để lộ biểu cảm gì, chỉ thản nhiên nói: "Tình thế cấp bách, chắc hẳn Thuấn Công sẽ không trách muội."

Doanh Thời hơi sững người, rồi khẽ gật đầu. Đang định mở lời, Lương Vân đã nhanh chóng dập tắt đống lửa.

"Ban đêm, muội ngủ trong nhà, ta canh ở bên ngoài."

Lại một đêm tối đen như mực, giơ tay không thấy ngón.

Doanh Thời gối đầu lên cánh tay, cố gắng cuộn tròn người lại.

Rõ ràng ban ngày đã rất mệt, vậy mà nàng vẫn không sao ngủ được.

Nàng nghĩ, có lẽ là vì đau.

Không biết có phải lúc rửa chân bên suối đã bị nhiễm lạnh hay không, mà mắt cá chân nàng càng lúc càng đau âm ỉ từng cơn.

Bên ngoài yên tĩnh đến mức không nghe thấy cả hơi thở, chỉ e rằng Lương Vân đã ngủ say từ lâu.

Doanh Thời chỉ có thể cắn răng chịu đựng cơn đau ở chân, trằn trọc trở mình trong sự giày vò.

Nàng khó khăn lắm mới chợp mắt được một lát, vậy mà lại mơ thấy ác mộng.

Đầu tiên, nàng thấy một cái đầu lâu tóc tai rối bù.

Cái đầu lâu ấy sớm đã không còn da thịt bao bọc, chỉ còn lại chiếc hàm mở ra khép vào. Rõ ràng đã mất đi thân xác, thế nhưng nó vẫn nhe răng cười quỷ dị, đôi hốc mắt trống rỗng gắt gao dán chặt lên người nàng.

“Cạch cạch cạch cạch… Ngươi đã ngủ trên giường của ta, thì phải ở lại… ở lại bên ta.”

Doanh Thời ra sức giãy giụa thoát khỏi giấc mộng, toàn thân đầm đìa mồ hôi. Nhưng còn chưa kịp thở phào, vừa nhắm mắt lại, nàng liền mơ thấy kiếp trước.

Nàng mơ về ngày Lương Kỵ trở về.

Nàng vui mừng xiết bao, diện bộ váy áo mới tinh vừa được may xong, nhưng ngay sau đó, nàng trông thấy Phó thị bước theo sau hắn.

Phó thị ôm trong lòng một đứa trẻ sơ sinh đang khóc oe oe.

Họ là một gia đình ba người hạnh phúc nhất trên đời.

Doanh Thời nhìn về phía Lương Kỵ, nhưng hắn lại không nhìn nàng.

Hắn không dám nhìn nàng.

Đương nhiên là hắn không dám!

Ngày hôm sau, Doanh Thời thu dọn y phục, chủ động tìm gặp Lương Kỵ, nhắc đến chuyện hòa ly.

Rời đi vẫn tốt hơn là tiếp tục ở lại đây để người ta chê cười.

Nàng cố gắng kìm nén cảm xúc của mình, đối diện với hắn như thể đối diện một người xa lạ.

“Chàng đi cùng ta đến tộc họ nói rõ ràng, hôm nay chúng ta hòa ly, hôm nay ta sẽ rời đi.”

Hôm ấy, sắc mặt Lương Kỵ có phần âm trầm, hắn nói lời xin lỗi với nàng.

“Ta nhớ ra rồi. Ngay khi ta nhớ ra, ta đã lập tức chạy về. Doanh Thời, ta cũng rất đau khổ, ta thật sự không nhớ ra điều gì cả. Nhưng vừa nhớ ra, ta liền quay về tìm nàng…”

Thế nhưng bây giờ, có nói gì cũng đã muộn.

Nói gì cũng chỉ khiến mọi chuyện thêm nực cười và thảm hại.

Nàng vừa xa lạ, vừa sợ hắn…

Nàng điên cuồng hét lên, gào bảo hắn cút đi.

Nhưng nơi này là phủ họ Lương, là viện của Lương Kỵ.

Nàng đã giãy giụa suốt bao năm trong chốn này. Những gia nhân trong phủ gọi nàng một tiếng “Thiếu phu nhân” chẳng qua cũng chỉ vì nể mặt Lương Kỵ.

Mà giờ hắn đã trở về, nàng chẳng qua cũng chỉ là một nữ nhân sống dựa vào hắn mà thôi.

Dù nàng có khóc lóc đến thế nào, cũng đều vô dụng.

Hắn đã không còn là Lương Kỵ mà nàng từng quen nữa.

Người lang quân mà nàng từng yêu sâu đậm thuở thiếu thời, người mà nàng từng nguyện ý chờ đợi cả đời, giờ đây đã hoàn toàn thay đổi.

Hắn triệt để biến thành kẻ khiến nàng đau thấu tim gan, hận đến tột cùng.

Ánh trăng lặng lẽ nhô lên ngoài cửa sổ, rọi vào từng tia sáng bạc nhàn nhạt.

Lương Vân bị tiếng nức nở khe khẽ từ phòng bên cạnh đánh thức.

Từ tiếng thút thít ban đầu mơ hồ như thì thầm, dần dần chuyển thành từng đợt nghẹn ngào đứt quãng, tuyệt vọng đến cực hạn nhưng lại không sao khóc thành tiếng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc