Ngày cưới truyền tới Đông cung.
Thái tử nhìn hai chữ "đại hung" trên quẻ bói, gân xanh trên trán giật giật liên hồi.
"Phụ hoàng quả thực quá đáng, lại làm nhục chúng ta như vậy."
"Là hài nhi vô dụng..." Tống Ngôn Tranh chỉ mặc trung y mỏng manh, môi trắng bệch. Chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, Tống Ngôn Tranh cả người tiều tụy đi không ít, trông như cái xác không hồn.
"Làm sao bây giờ?" Tống Tích Nhan khóc đỏ cả mắt: "Bây giờ người bên ngoài đều đang bàn tán về chúng ta, muội... muội cũng không dám tới nữ học nữa."
Nàng ta từ một Phúc Vận quận chúa cao cao tại thượng trước kia, biến thành Nhị quận chúa mà ai cũng có thể chỉ trỏ sau lưng bây giờ.
Thái tử nhìn Tống Tích Nhan trước mặt khóc trôi cả phấn son lại không nhịn được nhớ tới chuyện Tống Dụ nói Tống Thời Hoan là phúc tinh.
Tim khẽ run lên.
Nhưng hắn ta vẫn còn Ngôn Triều và Ngôn Minh, hai đứa nhi tử khác.
Tống Dụ cho dù có được sủng ái đến đâu, dưới gối vẫn chẳng có đứa nhi tử nào kế thừa huyết thống.
Nghĩ đến đây, trong lòng Thái tử mới dễ chịu hơn đôi chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)