"Phụ hoàng anh minh!"
Tống Dụ cười híp cả mắt, giọng điệu đầy vẻ tán thưởng giả tạo: "Ngôn Tranh từ nhỏ đã cùng Thường nhị tiểu thư thanh mai trúc mã, nay hoàng gia không chê bai Thường nhị tiểu thư thân phận tội thần mà vẫn phong quang đại thú, chắc hẳn bá tánh cũng sẽ khen ngợi hoàng gia có tình có nghĩa."
Một câu "phong quang đại thú".
Khiến Thái tử hoàn toàn nát lòng.
"Còn về Thái tử phi cũng đức hạnh có tì vết, giáng làm trắc phi."
"Cút đi."
Đám người Thái tử vội vàng rời khỏi Tử Thần Điện như chạy trốn, chỉ sợ đi chậm một bước lại có thêm hình phạt mới giáng xuống đầu.
Trong điện, Nguyên Hựu Đế nhìn Sở Vương: "Chuyện đại hôn của Ngôn Tranh và Thường Linh Nhi, giao cho Huệ phi và Sở Vương phi mau chóng lo liệu đi."
Sở Vương phi nãy giờ không lên tiếng tim khẽ run lên vì vui sướng. Chẳng lẽ nàng ta cũng sắp ngóc đầu lên được rồi?
Hoàng hậu và Thái tử phi đè đầu cưỡi cổ nàng ta bao năm, vậy mà hôm nay song song ngã ngựa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)