"Nhị đệ à, cái này... đệ nói gì chúng ta cũng nghe không hiểu."
Tống Dụ ngoài mặt dậm chân sốt ruột, lại vỗ trán giả vờ hiểu ra: "Đệ nhất định là lo lắng cho hôn sự của Ngôn Tranh. Đệ yên tâm, lễ thành rồi."
Tống Thời Hoan nghe vậy cũng gật đầu theo, bồi thêm một câu: "Đúng vậy, con vừa rồi còn nghe Đại tẩu nói... phải sớm giúp Đại ca khai chi tán diệp nữa đấy."
Vừa nghe lời nói như dao đâm vào tim này của Tống Thời Hoan.
Thái tử giãy giụa càng rõ ràng hơn, tiếng phát ra từ miệng cũng càng gấp gáp.
Dù nghe không hiểu cụ thể nói gì nhưng mấy người có mặt đều mím môi.
Nói xong liền dẫn Tống Thời Hoan nghênh ngang rời đi.
Để lại Thái tử cảm xúc kích động và Sở Vương mang lòng dạ khó lường.
"Chuyện... chuyện này là sao chứ, rõ ràng là ngày đại hỷ mà." Sở Vương cũng làm bộ lực bất tòng tâm nhìn Thái tử một cái, dẫn theo Sở Vương phi vui vẻ rời khỏi Đông cung.
Đám đông giải tán, Thái tử trắc phi cũng chậm rãi đứng dậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
