Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh 1988: Em Gái Ruột Của Nam Chính Truyện Niên Đại Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Lâm Dược Phi: “Tên Thẩm Vân, cùng tuổi với con.”close

“Nhà họ Thẩm? Không đúng, con gái nhà họ Thẩm không tên Thẩm Vân mà……” Lữ Tú Anh nhíu mày.

Lâm Dược Phi: “Không phải xưởng dệt.”

“Không phải trong xưởng?” Lữ Tú Anh càng kinh ngạc, “Vậy làm sao con quen được? Con bé làm việc gì? Trong nhà làm gì?”

Lữ Tú Anh hỏi ba câu liên tiếp, không đợi Lâm Dược Phi trả lời, Lữ Tú Anh lại nói, “Năm nay con mới mười tám, lại qua bốn năm nữa mới có thể kết hôn đó!”

“Lại nói hiện tại trong xưởng quản lý đặc biệt nghiêm ngặt, không phải kết hôn muộn sinh con muộn thì không chịu viết thư giới thiệu đâu.”

Lữ Tú Anh nghĩ như vậy liền cảm thấy hiện tại anh có thích cô gái nào căn bản cũng vô dụng.

Lấy tính cách của Lâm Dược Phi, Lữ Tú Anh hiện tại chỉ sợ anh gặp rắc rối!

Lâm Dược Phi nghe thấy Lữ Tú Anh nhắc tới trong xưởng, thuận thế nói: “Mẹ, con không muốn làm việc trong xưởng đâu.”

Lữ Tú Anh không rảnh lo trên tay Lâm Dược Phi còn găm kim tiêm, bàn tay dính đầy bọt xà phòng chộp lấy bả vai Lâm Dược Phi: “Con nói cái gì?”

Chỉ tiêu này là phải đợi hai năm mới có được! Vậy mà Lâm Dược Phi lại nói không làm?

“Không đi làm con muốn làm gì? Tiếp tục ban ngày ngủ ngon, buổi tối uống rượu đánh bài, mỗi ngày chơi với đám bạn xấu kia à?”

Lâm Tiếu lập tức dùng tay che lỗ tai lại.

Tiếng nói của Lữ Tú Anh còn muốn vang hơn cả sấm sét mùa hè, khiến lỗ tai Lâm Tiếu chấn động ong ong ong. Lớn giọng là bệnh nghề nghiệp của nữ công nhân xưởng dệt, phân xưởng tạp âm lớn, nhóm công nhân nói chuyện muốn nghe rõ tất cả đều phải hét lên, mỗi người đều rất lớn giọng.

Giọng của Lữ Tú Anh ngày thường ở nhà đã đủ lớn rồi, lúc mắng người âm lượng phải gọi là tăng gấp đôi.

Lâm Tiếu nhìn thấy mẹ và anh trai muốn cãi nhau, lập tức thuần thục chuồn ra khỏi nhà.

Đúng lúc hôm nay là thứ ba, đài truyền hình ngừng phát một ngày, không ảnh hưởng đến việc Lâm Tiếu xem Tây Du Ký.

Hy vọng mẹ và anh trai ngày mai đừng cãi nhau nữa!

Tây Du Ký ngày hôm qua, thỏ ngọc tinh biến thành công chúa giả, một mũi tên bắn trúng mũ Đường Tăng. Thỏ ngọc tinh quá xinh đẹp, mỗi lần lên sân khấu, Lâm Tiếu nhìn chằm chằm màn hình TV không chớp mắt.

Nếu như ngày mai mẹ và anh trai lại cãi nhau, cũng ngàn vạn đừng diễn ra vào lúc Tây Du Ký đang phát, đừng ảnh hưởng đến việc cô xem Thỏ ngọc tinh nha.

Dù thời tiết có nóng cũng ngăn không được bước chân trẻ con đi ra ngoài chơi, Lâm Tiếu chạy ra khỏi nhà, chạy đến một đám bé gái đang nhảy dây dưới bóng cây.

“Chị Tiểu Mai, có thể cho em chơi với không?”

Chị Tiểu Mai gật đầu: “Em xếp phía sau cùng đi.”

Chị Tiểu Mai và chị Linh Linh đứng ở hai bên làm trụ, mấy đứa con gái xếp thành đội, đứa lớn xếp phía trước, đứa nhỏ xếp ở phía sau.

“Bóng cao su, chuối tiêu lê, mã lan nở hoa 21. Hai tám hai năm sáu, hai tám hai năm bảy, hai tám hai năm 31……”

Mỗi người đều nhảy vô cùng thuần thục, giày xăng đan bằng nhựa ở trên chân theo từng câu nói mà giẫm xuống đất, tóc đuôi ngựa ở sau người hất lên.

Nhảy xong một vòng, đến lượt Lâm Tiếu đang xếp hàng cuối cùng.

Lâm Tiếu vừa mới bắt đầu nhảy, các bé gái bên cạnh đều kêu lên: “Sai rồi sai rồi!” “Em nhảy sai rồi!”

Lâm Tiếu lắc đầu: “Em không sai, đây là kiểu nhảy em mới nghĩ ra đó.”

Lâm Tiếu cúi đầu nhìn chằm chằm dây cao su, kiểu nhảy mới này cô còn chưa thuần thục, biểu cảm trên mặt vô cùng nghiêm túc, mái tóc búp bế lúc ẩn lúc hiện.

Đáng tiếc không ai tán thành kiểu nhảy mới mà Lâm Tiếu dày công nghĩ ra cả.

“Em chính là nhảy sai rồi!”

“Nhảy dây thì có kiểu mới gì chứ?”

“Tự em biên ra kiểu nhảy mới, bọn chị nào biết đúng hay không? Em nhảy như vầy không phải là nhảy lung tung hay sao? Em làm sao nghĩ ra được kiểu nhảy mới chứ?” Tiểu Mai tỷ tỷ ngữ khí thập phần nghi hoặc.

Lâm Tiếu nghiêng đầu nhìn chị Tiểu Mai, biểu cảm cũng rất nghi hoặc: “Các chị không muốn học kiểu nhảy mới sao? Mỗi lần đều nhảy giống nhau hoài không thú vị. Nếu chúng ta một người nghĩ ra một kiểu nhảy mới là có thể có tám kiểu nhảy mới rồi…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc