Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh 1988: Em Gái Ruột Của Nam Chính Truyện Niên Đại Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Lúc Lữ Tú Anh phân chia tài sản, Lâm Dược Phi đã có hai căn hộ, hai cửa hàng, hai cửa hàng thì dùng để buôn bán, nhà ở thì ở một cái còn một cái cho thuê.

Lâm Tiếu tuy rằng là huấn luyện viên huy chương vàng trong các cuộc thi toán học, nhưng làm cô giáo, tiền kiếm được khẳng định không thể so với kinh doanh buôn bán.

Lâm Tiếu cũng vừa lên làm huấn luyện viên huy chương vàng chưa tới hai năm. Khi còn nhỏ hoàn cảnh học tập quá tệ, Lâm Tiếu cực kỳ có thiên phú về mảng toán học, nhưng đến đại học cũng không thi đậu, bằng cấp cao nhất là đại học chuyên ngành. Ở ngành giáo viên, đặc biệt là giáo viên thi đua, bằng cấp cao nhất là một vấn đề lớn.

Lâm Tiếu dựa vào năng lực hơn người của mình rẽ ra một con đường khác, nhưng cũng đi không ít đường vòng, quá trình đầy rẫy khó khăn.

Lúc Lâm Tiếu mới vừa làm giáo viên, tiền lương thấp, mãi đến năm hai mươi tám tuổi lương mới cao được. Mà giá nhà mỗi năm tăng cao, Lâm Tiếu muốn dựa vào chính mình mua nhà ở là chuyện rất khó.

Người ngoài đều nói phụ nữ kết hôn tự nhiên sẽ có nhà ở. Lâm Tiếu lớn lên xinh đẹp lại là giáo viên, tìm một người trong nhà có mấy căn nhà cũng không khó.

Nhưng mà Lâm Tiếu không muốn kết hôn. Lữ Tú Anh vì việc này mà cùng Lâm Tiếu cãi nhau vô số lần, Lâm Dược Phi cũng là người có tư tưởng cổ hủ, cảm thấy vẫn nên tìm một người biết nóng biết lạnh cùng nhau sinh sống.

Lữ Tú Anh và Lâm Dược Phi ai cũng không làm Lâm Tiếu thay đổi được, chỉ có thể vì cô mà suy xét.

Lữ Tú Anh lập di chúc, đem căn nhà duy nhất của mình để lại cho Lâm Tiếu, tiền tiết kiệm để lại cho Lâm Dược Phi.

Hai năm trước nhà cũ của xưởng dệt phá bỏ và di dời, căn hộ này là có được nhờ chuyện đó. Cấp bậc tiểu khu giống nhau, nhưng khu vực không tệ, tổng giá trị cỡ 200 vạn.

Lâm Dược Phi đồng ý.

Nhưng Thẩm Vân không đồng ý.

“Tiền tiết kiệm của mẹ anh có thể có bao nhiêu? Có thể có hai mươi vạn sao?”

“Cho em gái anh căn nhà 200 vạn, cho anh hai mươi vạn tiền tiết kiệm, sao có thể bất công như thế?”

“Nhà ta không thiếu nhà ở ư? Mạnh miệng vậy, người không biết còn tưởng rằng anh có mười căn hộ cơ đấy!”

“Nếu chúng ta thực sự có tiền, em cũng có thể không so đo. Em gái anh nếu thật sự khó khăn, chúng ta cũng không phải không thể giúp. Nhưng hiện tại chúng ta không có tiền đến mức độ đó, em gái anh cũng không khó khăn chút nào!”

“Đừng nhìn hiện tại anh kiếm được nhiều chút, vốn liếng dày một chút, nhưng làm kinh doanh nay lời mai lỗ, là chuyện không nói chính xác được. Em gái anh đang cầm bát sắt đó[1], về sau không chừng ai có nhiều tiền hơn còn chưa biết!”

[1]Bát sắt: ý chỉ công việc cố định.

“Mẹ anh muốn để lại căn nhà cho em gái anh có phải bởi vì em không sinh được con hay không? Nghĩ em không thể sinh nên đưa tiền cho chúng ta cũng vô dụng……”

“Hơn nửa đời người, em đi theo anh trừ bỏ lo lắng và sợ hãi thì không hưởng phúc được ngày nào……”

Trong nhà cãi nhau, chủ đều không khi nào ngoài chuyện này, mâu thuẫn và khổ sở đã qua vài chục năm không thể giũ bỏ cũng không thể quên được.

Lâm Dược Phi bị kẹp giữa vợ và mẹ, không tìm được biện pháp nào vẹn toàn đôi bên cả.

Lúc anh còn trẻ chính là một tên khốn. Lữ Tú Anh cả ngày vì anh lo lắng, sau khi kết hôn, người lo lắng sợ hãi lại có thêm Thẩm Vân.

Anh nợ vợ, nợ mẹ, cũng nợ em gái.

Nếu có thể làm lại cuộc đời……

Hiện giờ anh có thể làm lại cuộc đời rồi!

Lâm Dược Phi trầm mặc thật lâu, lâu đến mức Lữ Tú Anh suy nghĩ nếu Lâm Dược Phi thật sự mắc phải tội lưu manh thì nên làm thế nào thì Lâm Dược Phi rốt cuộc cũng mở miệng.

“Mẹ, mẹ yên tâm, con không có người yêu, càng không làm chuyện xằng bậy.”

Lâm Dược Phi phủ nhận trước, nhưng nghĩ đến chính mình sẽ nhanh chóng đi tìm Thẩm Vân, cảm thấy hiện tại vẫn có thể xem là một cơ hội thông báo cho Lữ Tú Anh.

“Con đúng là có thích một cô gái.”

Trái tim Lữ Tú Anh mới vừa thả lỏng lại đột nhiên xách lên, “Con gái nhà ai?”

Lâm Tiếu dựng lỗ tai nhỏ lên, cô quả nhiên không đoán sai, anh trai chính là muốn cưới vợ mà! Lúc nằm mơ, nhắm mắt lại cứ kêu vợ vợ suốt!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc