Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh 1988: Em Gái Ruột Của Nam Chính Truyện Niên Đại Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Đáng tiếc ý tưởng mà Lâm Tiếu tự nhận là tuyệt diệu cũng không có người nào tán thành.

“Nhảy sai rồi thì làm trụ đi!”

Cuối cùng lấy Lâm Tiếu đi làm trụ kết thúc.

Lâm Tiếu làm trụ xong một vòng, chị Tiểu Mai sắp xếp người thay cô, “Em tới nhảy đi, nhảy cho tốt, đừng có nhảy cái kiểu mới mình biên kia nhé.”

Lâm Tiếu lắc đầu, cô vẫn muốn nhảy kiểu nhảy dây mới của mình, mấy cái kiểu nhảy cố định kia cô đã nhảy chán rồi, không có cảm giác mới mẻ và tính khiêu chiến nào cả.

“Chị Tiểu Mai, kiểu em biên rất tốt mà! Các chị xem em nhảy một lần, em có thể dạy các chị!”

Nhưng mà không ai có kiên nhẫn xem Lâm Tiếu nhảy một lần, cô lại bị xếp đi làm cọc.

Chị Tiểu Mai ở trên lầu mà Lâm Tiếu ở, rất quan tâm đến đứa em nhỏ Lâm Tiếu này. Sau khi mọi người nhảy xong một vòng, độ cao dây thun từ bắp chân lên tới phần eo, chị Tiểu Mai lại kêu Lâm Tiếu lại nhảy cùng nhau.

Nhưng là Lâm Tiếu không muốn nhảy cùng mọi người.

Mọi người không thích kiểu nhảy mới của cô có phải bởi vì cô biên không tốt hay không? Cô muốn biên một kiểu đẹp mắt hơn!

“Chị Tiểu Mai, các chị còn có dây thun nào nữa không?” Lâm Tiếu hỏi.

“Có chứ!” Chị Tiểu Mai cầm một sợi dây thun đưa cho Lâm Tiếu.

Lâm Tiếu cột dây thun vào trên hai thân cây, giày xăng đan nhỏ đạp lên trên dây thun, bắt đầu suy nghĩ phương pháp nhảy đẹp hơn.

Khi Lâm Dược Phi ra cửa tìm em gái thì nhìn thấy một màn như vậy.

Bảy đứa con gái cùng nhau nhảy dây, tiếng cười vui vẻ bay lên trời.

Lâm Tiếu một mình lẻ loi mà nhảy dây, nhìn chằm chằm mặt đất, chau mày.

Trong lòng Lâm Dược Phi căng chặt, bước nhanh đi về phía em gái: “Tiếu Tiếu!”

Lâm Tiếu ngẩng đầu nhìn thấy anh trai, vô cùng kinh ngạc: “Anh, anh và mẹ cãi nhau xong rồi sao? Lần này làm sao nhanh như vậy?”

Trước kia thời gian cãi nhau đều rất dài!

“Tiếu Tiếu, cùng anh trai về nhà.” Lâm Dược Phi cho rằng mấy bé gái kia không cho em gái chơi cùng nên em gái chỉ có thể buồn bã chơi nhảy dây một mình.

Lâm Tiếu ở trong đại viện thế không có bạn sao?

Anh nhớ lại dáng vẻ của em gái khi còn nhỏ ở đời trước, nhưng không nhớ ra được chút nào. Khi đó mỗi ngày anh cùng đám bạn xấu cùng nhau lên kế hoạch “làm đại sự”, nơi nào lo lắng quan tâm em gái có bạn hay không?

Lâm Dược Phi giữ chặt tay nhỏ của em gái, dắt tay em gái về nhà.

Truyền dịch xong, nhiệt độ cơ thể của anh đã giảm xuống nhưng vẫn đang phát sốt, lòng bàn tay có hơi nóng.

Lâm Tiếu bị bàn tay to lớn lại nóng hầm hập của anh trai nắm lấy, khiếp sợ ngẩng đầu.

“Anh, hôm nay anh uống lộn thuốc hả?”

“Không đúng, anh không uống thuốc.”

“Hôm nay anh truyền nhầm thuốc hả?”

“Em mới truyền nhầm thuốc đó!” Bàn tay to của Lâm Dược Phi ấn xuống đầu nhỏ, vò lung tung mái tóc trên đầu em gái, “Ở trong lòng em, hình tượng của anh là gì?”

“Không đàng hoàng chứ gì!” Lâm Tiếu buột miệng thốt ra.

“Hôm nay anh rốt cuộc bị làm sao vậy?” Lâm Tiếu đánh giá Lâm Dược Phi từ trên xuống dưới.

“Muốn trêu em thôi!” Lâm Dược Phi nói.

“Xớ.” Lâm Tiếu vội vàng dùng hai tay nhỏ vuốt vuốt lại mái tóc của mình, căn bản không tin lời anh trai nói.

“Anh, anh và mẹ cãi nhau ai thắng vậy? Anh không đến xưởng làm việc à?”

Lâm Tiếu ngầm thừa nhận cuối cùng anh trai không đi làm việc ở trong xưởng.

Mỗi lần mẹ và anh trai cãi nhau đều là như thế này. Tuy rằng mẹ lớn giọng, mắng rất dữ, anh trai rũ đầu, không hé răng, nhưng cuối cùng người thắng đều là anh trai.

Anh trai vẫn luôn dựa theo suy nghĩ của mình mà làm việc, mẹ không quản được anh trai.

Lâm Tiếu nhìn thấu tất cả, không hiểu vì sao mẹ còn phải cãi nhau với anh mãi, rõ ràng mỗi lần kết quả đều giống nhau, vì sao mẹ còn cảm thấy mình sẽ có thể thắng cơ chứ?

“Anh sẽ vào xưởng làm việc.” Lâm Dược Phi trả lời Lâm Tiếu.

“Hả?” Lâm Tiếu ngây người, ngẩng đầu ngây ngốc mà nhìn anh trai. Mẹ đã thắng rồi ư? Đây tuyệt đối là lần đầu tiên, vậy mà anh trai lại nghe lời mẹ!

“Là bởi vì anh đang phát sốt sao?” Lâm Tiếu nghi hoặc hỏi.

Là bởi vì anh đang phát sốt, sức chiến đấu yếu đi cho nên mẹ mới thắng sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc