Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh 1988: Em Gái Ruột Của Nam Chính Truyện Niên Đại Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

“Tấm lịch này…… Là xé đến hôm nay sao?” Anh trai dùng thanh âm khàn khàn hỏi.

“Đúng vậy.” Lâm Tiếu gật đầu.

Một năm có 365 ngày, tổng cộng 365 tờ lịch in trên tờ giấy mỏng thô ráp đóng thành một xấp, chính là tấm lịch. Qua một ngày xé một tờ, năm nay đã xé xuống non nửa xấp rồi.

“1988, Mậu Thìn…” Anh trai lẩm bẩm tự nói, biểu cảm quái dị.

Lâm Tiếu không để ý tới thái độ kỳ quái của anh trai, chạy về bàn đọc sách tiếp tục làm bài tập hè, nhưng viết chưa được hai hàng, anh trai lại kêu cô.

“Tiếu Tiếu, lấy giúp anh cái gương lại đây.”

Lâm Tiếu chạy đến phòng lớn của mình và mẹ, từ trên bàn trang điểm cầm lấy cái gương nhỏ mà mẹ dùng để sửa lông mày, lúc đưa cho anh trai trừng mắt nhìn anh trai liếc mắt một cái, cô hoài nghi anh trai cố ý sai cô!

Rõ ràng anh trai chưa bao giờ soi gương.

Lâm Tiếu ngồi ở trên bàn đọc sách, trộm quay đầu lại nhìn anh trai, nhìn thấy anh trai vậy mà thật sự cầm gương nhỏ tỉ mỉ chiếu rọi, thời gian soi gương còn dài hơn cả mẹ!

Hôm nay anh trai thật sự vô cùng kỳ quái nha……

Lâm Tiếu cắn đầu bút chì, suy nghĩ nguyên nhân anh trai kỳ quái như vậy, cô nhớ lời lời nói mê sảng của anh trai khi nãy, bừng tỉnh đại ngộ.

Lâm Tiếu nhảy xuống ghế dựa, lạch bạch chạy đến bên bờ sông, hô to: “Mẹ! Anh trai muốn có vợ!”

Lâm Dược Phi bị tiếng gào đột ngột của em gái làm cho giật mình khiếp sợ.

“Em nói bừa cái gì đó hả!”

À…… Hiện tại thì không có nữa.

Lữ Tú Anh ngây người. Thình thịch một tiếng, xà phòng rơi vào trong chậu rửa mặt, Lữ Tú Anh mang đôi tay dính đầy xà phòng chạy vào trong phòng nhỏ.

“Con có người yêu rồi?”

“Con gái nhà ai?”

“Uống rượu đánh bài mẹ không quản con, nhưng yêu đương thì con không thể làm chuyện xằng bậy được đâu đó!”

Trái tim Lữ Tú Anh đập bang bang, chạy tới hỏi Lâm Dược Phi liên tù tì. Nghiêm trị vừa qua không được mấy năm, tội lưu manh đã chết bao nhiêu người?

Trong đại viện xưởng dệt đã có con trai của hai nhà ăn súng rồi, cha mẹ một đêm bạc trắng đầu.

Lâm Dược Phi mới vừa trọng sinh, đầu óc còn chưa hoạt động, qua nửa ngày mới phản ứng lại Lữ Tú Anh đang lo lắng cái gì.

“Mẹ, mẹ nghĩ cái gì vậy……” Lâm Dược Phi nói đến một nửa thì không nói nữa.

Chuyện mẹ lo lắng ở đời trước đúng là đã xảy ra.

Lâm Dược Phi và Thẩm Vân quen nhau, không đợi kết hôn, Thẩm Vân đã mang thai.

Lúc Thẩm Vân mang thai, Lâm Dược Phi còn chưa độ tuổi kết hôn theo pháp luật quy định, không có cách nào kết hôn.

Khi đó hai người đều còn trẻ. Lâm Dược Phi chính là một tên côn đồ, mẹ ruột Thẩm Vân qua đời sớm, cũng không ai dạy cô ấy, cái gì cũng không biết, không thể kết hôn nên cô ấy cứ thế ngu ngơ đi bỏ đứa nhỏ.

Khi đó hai người đều nghĩ rất đơn giản, qua hai năm nữa kết hôn rồi có con là được.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Vân phá thai.

Lần đầu tiên phá thai đã khiến thân thể chịu tổn thương, sau khi kết hôn chậm chạp không mang thai. Qua rất nhiều năm sau, rốt cuộc cũng có thai, Lâm Dược Phi lại vào tù.

Lâm Dược Phi nghĩ đến đây, hận không thể tát cho mình một tát.

Lần thứ hai Thẩm Vân phá thai, là khi cùng Lâm Dược Phi ly hôn.

Nhưng mà Lâm Dược Phi không quên được Thẩm Vân, Thẩm Vân cũng không quên được Lâm Dược Phi. Lâm Dược Phi ngồi tù hai năm, sau khi ra tù, hai người lại quay lại với nhau, một đoạn thời gian sau phục hôn.

Lần này sau khi phục hôn, Thẩm Vân lại muốn có con, đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói thẳng về sau khả năng Thẩm Vân rất thấp.

Đời trước, Lâm Dược Phi đối với Thẩm Vân là chân ái, Thẩm Vân đối với Lâm Dược Phi cũng là chân ái, nhưng là hai người thật lòng yêu khau khi ở bên nhau cuộc sống lại không hạnh phúc.

Nửa đời người, hai người cứ luôn chia chia hợp hợp, cãi nhau ồn ào.

Trước khi Lâm Dược Phi trọng sinh còn ở cùng Thẩm Vân cãi nhau. Mẹ già tuổi lớn, kiểm tra ra mắc bệnh Alzheimer, muốn nhân lúc đầu óc còn rõ ràng, phân chia chút tài sản của mình cho hai anh em.

Sau khi Lâm Dược Phi ra tù ngoan ngoãn sinh sống, nhưng anh không bằng cấp, không kỹ thuật, còn có tiền án, căn bản tìm không được công việc, chỉ có thể tự mình làm buôn bán nhỏ.

Cũng may Lâm Dược Phi đầu óc linh hoạt lại chịu khổ, việc làm ăn càng ngày càng tốt. Nhà ở, cửa hàng, xe, tiền tiết kiệm, từ từ đều có hết.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc