Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh 1988: Em Gái Ruột Của Nam Chính Truyện Niên Đại Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Lần này Lâm Tiếu lại sảng khoái đồng ý: "Dạ.”

Nhưng vẫn phải hỏi lại một câu: "Nhưng mà anh, anh ra ngoài bao lâu thế? Khoảng mấy giờ thì anh về lại?"

Suy nghĩ của Lâm Tiếu đều viết hết lên trên mặt, gấp gáp tiễn anh ra khỏi cửa và chạy ra ngoài chơi rồi lại tranh thủ về nhà trước thời gian anh quay trở về.

Đầu lông mày Lâm Dược Phi nhíu chặt.

Kiếp trước anh chưa bao giờ có cảm giác một đứa trẻ ba tuổi không được ở nhà một mình. Từ nhỏ, khi Lữ Tú Anh đi làm, số lần anh phải ở nhà một mình nhiều vô kể.

Sau này khi anh đã lớn, Lữ Tú Anh bảo anh ở nhà trông nom em gái, Lâm Dược Phi thuở đời nào mà có được cái sự nhẫn nại ấy. Nên Lữ Tú Anh chỉ vừa khuất bóng khỏi cửa đi làm, anh đã vội chuồn ra ngoài chơi với bè bạn.

Có tiền thì mua chút đồ ăn vặt cho em mình, để con bé không mách lẻo với mẹ, còn hết tiền thì trừng mắt giơ tay hù doạ con bé: "Nếu mày dám mách mẹ, tao xử đẹp mày."

Thế nhưng giờ không hiểu vì sao lại không thấy yên tâm.

Lâm Dược Phi đi ra đến cửa rồi lại quay ngược trở vào.

"Em thay quần áo rồi cùng anh ra ngoài." Lâm Dược Phi không còn cách nào khác, chỉ đành xách theo của nợ này.

Nhưng không ngờ Lâm Tiếu lại không chịu, nhìn anh với ánh mắt cảnh giác: "Đi đâu?"

Lâm Dược Phi trừng mắt: "Chẳng nhẽ anh mày có thể mang mày đi bán được chắc?"

Kiếp trước anh chẳng thèm quan tâm gì đến Lâm Tiếu, nhưng tốt xấu gì thì anh cũng là anh ruột của Lâm Tiếu, người anh ruột sẽ không cướp mất miếng thịt cuối cùng trong bát em gái mình.

Lâm Tiếu một hai hỏi cho tỏ tường: "Anh đi tìm bạn bè chơi bời, nhậu nhẹt, đánh bài, tổng cộng thì có mấy người?"

Những lúc Lữ Tú Anh bận bịu cũng từng sai Lâm Dược Phi dắt cô đi cùng đôi ba lần. Tuy số lần không nhiều nhưng chỉ vài lần trải nghiệm đủ để lại ám ảnh tâm lý sâu sắc trong lòng Lâm Tiếu

Anh trai và nhóm bạn chơi chung, người nào người ấy mặt đỏ bừng vì rượu, lắc xúc xắc, đập bàn, nói chuyện lớn tiếng đến mức lỗ tai Lâm Tiếu chỉ nghe được những tiếng ong ong ong.

Lâm Tiếu căn bản không thể phân biệt rõ ràng anh trai và bạn anh ấy là đang nói chuyện hay đang cãi nhau nữa, chỉ luôn có cảm giác một giây sau bọn họ sẽ động tay động chân với nhau.

Mọi người vừa hút thuốc vừa uống rượu, mùi hôi thối nồng nặc trong không khí, đến mức Lâm Tiếu không tài nào thở nổi.

Lần trước còn có người bẹo má Lâm Tiếu, cô đau đến mức trong giây lát bật khóc thành tiếng.

Lâm Dược Phi lại cười trả lời Lâm Tiếu: "Hôm nay không tìm bạn bè, cũng không đánh bài, càng không đi uống rượu, anh trai dắt theo em ra ngoài xử lý chút chuyện thôi."

Lâm Tiếu khó hiểu: "Sao phải dắt theo em làm gì."

Lâm Dược Phi: "Để em ở nhà một mình anh thấy không yên tâm."

Vẻ mặt Lâm Tiếu cứ như cô đang nhìn thấy quỷ vậy.

Lâm Tiếu ngồi phía trước, trên thanh xà ngang chiếc xe đạp thống nhất, cô hồi hộp dõi theo sự lắc lư của càng lái: “Anh trai, anh không được cho em ngã sõng soài ra đất đâu đấy.”

Kiếp trước, Lâm Dược Phi không chạy xe đạp trong một khoảng thời gian rất dài, xe đạp thống nhất đã cồng kềnh lại còn nặng. Vừa mới cầm tay lái quả thực anh còn chưa quen tay lắm, nhưng chỉ cầm lái trong chốc lát, tay lái của anh liền trở nên vững vàng.

“Cứ yên tâm, không để em phải mất mạng đâu.”

Lâm Dược Phi đạp xe ngang qua đại viện của xưởng dệt. Cái nắng mùa hè xuyên qua những tán lá cây ngô đồng bên bệ đường dệt nên rải những đốm loang lổ trên mặt đất.

Những nơi bóng râm của cây đổ rạp nhiều được các bô lão mặc áo ba lỗ trắng đặt ghế ngồi dưới nơi ấy đánh cờ, trong radio thì đang phát Thiện Điền Phương bình thư.

Đi thẳng về phía trước thêm chút là các cụ già đang ngồi chơi mạt chược trên một chiếc bàn gỗ vuông. Bốn người đánh, hai người ở bên xem, chiếc quạt mo trong tay nhịp nhàng nhịp nhàng đong đưa.

Những vại dưa muối được phơi dưới nơi ánh nắng chiếu rọi gay gắt, những tấm vải mùng trắng được phủ qua chum sành đất, to nhỏ đủ loại kích cỡ xếp thẳng tắp.

“Tiểu Phi, cháu lại dắt theo Tiếu Tiếu đi đâu thế?”

“Đừng có mà mang em nó đi gặp ba cái thứ chẳng ra gì kia nữa nhé.”

“Không ấy thì mày cứ để Tiếu Tiếu ở chỗ thím đi, thím trông nó cho.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc