Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh 1988: Em Gái Ruột Của Nam Chính Truyện Niên Đại Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

“Tiếu Tiếu, đừng theo anh cháu ra ngoài chơi nữa, ở nhà xem Tây Du Ký với chị Linh Linh đi, bà Vương cắt dưa hấu cho hai chị em chúng mày ăn."

Tất cả những người lớn tuổi và cụ già hai bên bệ đường đều nhìn Lâm Tiếu đang ngồi trên thanh xà ngang xe đạp với ánh mắt lo lắng.

Hàng xóm láng giềng khi nhìn Lâm Tiếu thì hệt như đang nhìn con cái trong nhà mình, còn nhìn Lâm Dược Phi lại như đang nhìn một phần tử phạm tội bắt cóc và mang em gái mình đi bán.

Nếu không trọng sinh, Lâm Dược Phi gần như đã quên mất trong đại viện này danh tiếng của mình thậm tệ như thế nào.

“Mọi người yên tâm, cháu sẽ chăm sóc Tiếu Tiếu tử tế.”

“Hôm nay chỉ có cháu và Tiếu Tiếu thôi, không có thêm ai khác.”

“Cảm ơn bà Vương.”

Dù gương mặt của các thím và các dì hàng xóm đều đã thành xa lạ với Lâm Dược Phi nhưng cảm giác này vẫn thân thương và quen thuộc như cũ. Lâm Dược Phi vừa đạp xe đạp vừa trả lời từng câu hỏi của mọi người.

Một Lâm Dược Phi như vậy khiến cho các cô dì lớn tuổi và các cụ già ngạc nhiên vô cùng “Hôm nay Tiểu Phi nó bị làm sao thế?”

"Hôm nay mặt trời có mọc lộn hướng không thế, nó còn cười với tụi này nữa.”

Lâm Dược Phi nóng lòng đạp xe ra khỏi đại viện của xưởng dệt nên không nghe thấy, bỏ xa những âm thanh xì xào bàn tán này ở phía sau lưng.

Đây là lần đầu tiên anh ra khỏi đại viện của xưởng dệt kể từ sau khi trọng sinh.

Xe cộ qua lại trên đường rất ít, thi thoảng cũng chỉ có một chiếc taxi Xiali màu đỏ chạy trên đường. Xe công cộng có không ít tàu điện, trên trần xe gắn kèm một chiếc “ăng ten” cao ngồng, sắp đụng độ với dây mắc điện trên đường.

Dù là người đi bộ hay người chạy xe thì kiểu dáng quần áo cũng không được đa dạng và nhiều màu sắc như sau này.

Có người mặc áo cánh dơi và quần ống loe đang thịnh hành, nhưng cũng chỉ bộ phận những người trẻ, phần lớn trên đường mọi người vẫn chỉ mặc áo ngắn tay, mang tất đi chung với giày xăng - đan.

“Anh, mình đang đi đâu thế?” Cảnh đường xung quanh càng lúc càng trở nên lạ lẫm, Lâm Tiếu cũng càng lúc càng cảm thấy bất an, cô không kiềm được mà hỏi lại anh trai thêm lần nữa.

Ý định lúc đầu của Lâm Dược Phi là muốn tìm đường đi kiếm tiền trước, thế nhưng sau khi đạp xe ra khỏi đại viện anh lại theo thói quen mà vô thức quẹo theo hướng nhà Thẩm Vân.

Kiếp trước, số lần Lâm Dược Phi chạy trên con đường này nhiều vô kể, có nhắm mắt anh vẫn biết phải đi như thế nào.

Thế nhưng anh càng chạy về phía trước trong lòng lại càng hoang mang.

Hai bên đường, người qua lại ngày càng ít đi, nhà cửa cũng dần thưa thớt, phảng phất như là đất vẫn chưa được khai phá.

Lâm Dược Phi đột nhiên thắng xe, dừng trước một công trường bụi bặm.

Anh như bị ai đó đấm thẳng vào mặt, mắt nổ đom đóm, trong đầu vang lên những âm thanh ong ong ong.

Địa chỉ nhà Thẩm Vân trong ký ức lúc này vẫn chỉ là một công trường đang thi công.

Phải rồi, kiếp trước anh quen biết Thẩm Vân khi anh hai mươi tuổi, năm ấy cả nhà Thẩm Vân cũng vừa dọn sang nhà mới.

Còn trước đó Thẩm Vân sống ở đâu, Lâm Dược Phi căn bản không hề hay biết.

Lâm Tiếu bị cái phanh bất chợt của anh mình dọa điếng người. Kỳ quặc hơn đó là anh trai phanh xe gấp rồi cũng chẳng thấy xuống xe, chỉ chống chân rồi đứng im bất động.

“Sợ chết mất. Anh sao thế?” Lâm Tiếu quay đầu, trông thấy sắc mặt của anh mình trắng bệch, mồ hôi ướt đẫm trán.

“Ngồi vững, giữ cho chắc.” Lâm Dược Phi không kịp giải thích cho em gái, cũng không biết phải giải thích như thế nào.

Dưới sức đạp mạnh mẽ từ đôi chân dài, chiếc xe đạp tăng tốc tiến thẳng đến nơi mà Thẩm Vân làm việc.

Kiếp trước Lâm Dược Phi quen biết Thẩm Vân trong một tiệm cơm tư nhân, Thẩm Vân là nhân viên phục vụ ở đấy. Lâm Dược Phi vào tiệm ăn cơm, lần đầu tiên được nhìn thấy cô, trái tim anh đã đập loạn nhịp.

Trái tim của Lâm Tiếu lúc này cũng đang đập loạn nhịp.

Cây cối bên đường nhanh chóng đẩy lùi lại phía sau, bên tai chỉ còn lại tiếng gió rít gào. Hai tay Lâm Tiếu nhỏ bé giữ chặt xà ngang phía dưới mông mình, đốt tay nhỏ xíu trắng bệch, ngồi phía trước xe đạp anh trai chở mà cô sợ hãi tột cùng.

“Anh chạy chậm lại xíu có được không?”

“Anh trai, anh chạy nhanh quá rồi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc