Lâm Dược Phi tự nhiên sẽ để dành tất cả mọi thứ cho em gái ăn rồi.
Lâm Tiếu cười: "Anh không ăn đồ hộp thì bệnh của anh sẽ không thể khỏi hẳn được."
Trong lòng Lâm Tiếu đã lo lắng thấp thỏm không yên mấy ngày nay, liệu rằng có phải là bởi vì anh trai đem hết đồ hộp cho mình ăn nên trận sốt của anh mới không thể dứt hẳn được.
Từ khi Lâm Tiếu bắt đầu có thể ghi nhớ được sự việc thì cứ bị sốt là phải ăn đồ hộp.
Mỗi lần cô bị sốt, Lữ Tú Anh đều sẽ mua đồ đóng hộp cho cô ăn, "Cứ ăn đồ đóng hộp là bệnh sẽ khỏi."
Cho nên trận sốt này của anh trai vẫn luôn dai dẳng, chắc chắn là bởi vì không ăn đồ hộp.
Trong lòng Lâm Tiếu thầm nghĩ, thật ra anh trai bị sốt như vậy cũng rất tốt. Mấy ngày anh trai sốt không nghe anh tranh cãi với mẹ, cũng không còn trở về nhà với bộ dạng say khướt và trên người nồng nặc mùi rượu nữa.
Còn những nhóm bạn khiến Lâm Tiếu thấy sợ hãi cũng chỉ đến nhà tìm anh trai một lần, đứng dưới sân lầu một, cách cửa sổ nhìn thấy anh trai cô đang nằm trên giường truyền nước biển biển liền kéo nhau rời đi.
Nhưng mẹ lại rất lo lắng cho anh trai.
Lâm Tiếu lại không muốn nhìn thấy mẹ lo lắng nên là bệnh của anh trai hãy nhanh hỏi hẳn đi.
Qua khe hở của cánh cửa, Lâm Tiếu nhìn thấy gương mặt quái dị của anh trai mình: "Em cảm thấy anh cứ sốt hoài không dứt hẳn là vì không ăn đồ hộp?'
Lâm Tiếu gật đầu.
Anh trai được trận cười to.
'Rầm' Lâm Tiếu tức giận đóng sập cửa lại.
Dù cô không biết anh trai mình cười vì lý do gì nhưng mà chắc chắn là anh đang cười nhạo cô.
"36 độ 7, hết sốt rồi đấy."
Lữ Tú Anh nhìn nhiệt kế dưới ánh sáng, giọng điệu vui mừng: "Cuối cùng thì cũng khỏi bệnh rồi."
Lâm Tiếu cũng sáp lại nhìn thanh thủy ngân trong nhiệt kế, góc nhìn của cô và Lữ Tú Anh khác nhau, Lữ Tú Anh phải loay hoay từ góc này qua góc khác Lâm Tiếu mới có thể thấy rõ được.
Lâm Tiếu hơi chột dạ, cô nên để anh trai ăn đồ ăn đóng hộp sớm hơn mới phải. Hộp mận bắc ngâm cuối cùng của ngày hôm qua, cô chịu đựng cơn thèm khát trong bụng mình khăng khăng bắt anh trai ăn cho hết, vậy nên xế chiều hôm nay anh trai không bị sốt lại nữa.
Sau khi Lâm Dược Phi hạ sốt, lại bị Lữ Tú Anh bắt ở trong phòng thêm ba ngày nữa.
"Dù con đã hết sốt rồi nhưng cơ thể vẫn chưa khỏe hẳn đâu." Lữu Tú Anh bắt Lâm Dược Phi nghỉ ngơi, "Không được phép ra ngoài quậy phá lung tung đâu đấy nhé."
Tất nhiên rồi, anh trai cô không nghe lời.
Lữ Tú Anh chỉ vừa mới ra khỏi cửa đi làm, anh trai cô đã đi tắm rửa gội đầu, sau đó mặc một bộ áo đẹp nhất để ra ngoài.
Lâm Tiếu cả kinh, từ lúc nào mà anh trai trở nên nói nhiều thế này vậy? Mẹ thì đi làm, còn anh trai lại ra ngoài, Lâm Tiếu từ lâu đã quen với việc phải ở nhà một mình rồi.
Những yêu cầu của anh cô, không có yêu cầu nào khó chỉ trừ yêu cầu không được chạy ra ngoài.
Ánh mắt Lâm Tiếu lướt về phía chiếc chìa khóa buộc bằng dây đỏ trên bàn. Những lúc mẹ và anh trai không có ở nhà, Lâm Khiếu đều tự đeo theo chìa khóa lên cổ, tự mở cửa khi ra và khóa cửa khi vào.
Hôm nay cô hẹn các bạn cùng nhau đi bắt bọ ngựa.
Chị Linh Linh nói hôm qua chị ấy đã nhìn thấy một con bọ ngựa lớn màu xanh ngọc lục bảo trên bãi cỏ phía sau tòa nhà số 6, lưỡi hái của nó rất oai phong, nhưng tiếc là hôm qua chị ấy không bắt được nó.
Mọi người đã thống nhất hôm nay cùng nhau đi bắt, ai bắt được trước thì sẽ thuộc về người đó, nhưng phải cho những người khác trong nhóm chơi chung.
"Anh, em có ra ngoài chơi cũng nhất định sẽ khoá trái cửa lại, sẽ không để mất trộm đâu ạ." Lâm Tiếu cười, đảm bảo với anh trai.
Lâm Dược Phi: "Anh sợ em bị lạt."
Lâm Dược Phi muốn khoá trái cửa, nhưng rồi lại cảm thấy như vậy không an toàn, nhỡ đâu trong nhà xảy ra chuyện gì, Lâm Tiếu có muốn chạy ra ngoài cũng không thể chạy được.
Cuối cùng anh vẫn quyết định không khoá: "Anh đi chốc lát sẽ về ngay, em chỉ cần ngoan ngoãn ở trong nhà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

