Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trói Buộc Hệ Thống Chủ Nhiệm Lớp, Tôi Bị Ép Làm Thêm Giờ Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

"Không có, thầy gọi điện cho quản lý ký túc xá đi ạ." Nói xong, Trần Mặc cũng không để ý đến vẻ bất lực trên mặt giáo viên chủ nhiệm mới, quay người về chỗ ngồi của mình. Cậu ta đến tự học buổi tối, không phải là để chăm chỉ làm bài tập, mà chỉ là hai ông bạn trốn tự học trong ký túc xá muốn rủ nhau chơi game, còn Trần Mặc thì lại không hứng thú với trò chơi đó.

Tính cả Trần Mặc vừa vào, cô bé tên là Cát Hi Dao này, còn có hai nam sinh "xin phép", 14 người, vẫn còn thiếu một người.

Cao Tùng Nhiên cầm danh sách Triệu Hoa Phong đưa cho mình, so sánh với số người trong lớp, phát hiện trong lớp thiếu một cái tên khiến người ta đau đầu —— Lư Hạo.

Lư Hạo này, nói dễ nghe thì tính cách hoạt bát, gọi là tràn đầy năng lượng. Nói khó nghe thì ngông cuồng, bất khả chiến bại, mới khai giảng một tháng đã bị ghi hai lỗi vì đánh nhau.

Nam sinh này vô cớ vắng mặt, không phải là điềm tốt. Nếu cậu ta lại gây chuyện bên ngoài, thì anh với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, chắc chắn phải chịu trách nhiệm.

Thế là, Cao Tùng Nhiên đi đến bên cạnh Trần Mặc ở hàng ghế sau, nhân lúc Trần Mặc chưa kịp lấy tai nghe ra, hỏi: "Lư Hạo cũng là bạn cùng phòng của em đúng không, em ấy đâu?"

Trần Mặc nghiêng đầu suy nghĩ, thốt ra ba chữ: "Không biết ạ."

Có lẽ vì nghĩ đến việc thầy giáo mới có thể không quen các bạn học, Trần Mặc kéo Cao Tùng Nhiên ra ngoài cửa lớp, lại bổ sung: "Hạo Tử ăn cơm cùng bọn em xong, ăn xong là ra khỏi trường luôn. Tuy Hạo Tử ở nội trú, nhưng nhà cậu ấy không xa..."

Từ những lời buôn dưa lê của Trần Mặc, Cao Tùng Nhiên hiểu rõ hơn về tính cách của Lư Hạo.

Ba mẹ Lư Hạo ly hôn, mỗi người đều có gia đình mới. Mỗi tháng đều không quên gửi tiền cho cậu ta, nhưng đều không muốn quản cậu ta, liền ném cậu ta cho bà ngoại sống một mình ở thành phố Vận Hạ.

Nhà bà ngoại chỉ có một phòng ngủ, thế là, Lư Hạo học cấp ba dứt khoát chọn ở nội trú, để bà ngoại khỏi phải ngủ dưới đất.

Từ lời kể của Trần Mặc, Cao Tùng Nhiên còn biết được, Lư Hạo này tuy không hay tham gia các hoạt động tập thể với bạn cùng phòng, nhưng lại là một người bạn đáng tin cậy.

Bởi vì khi quản lý ký túc xá kiểm tra phòng, Lư Hạo sẽ giúp các bạn cùng phòng trốn ra quán net che giấu.

Nghe đến đây, Cao Tùng Nhiên cảm thấy, Lư Hạo này không phải là vô phương cứu chữa như thầy Hoàng và cô Từ miêu tả. Ít nhất, cậu ta có hiếu tâm, biết thông cảm cho sự khó khăn của bà ngoại, còn có nghĩa khí.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc